Xu Hướng 2/2024 # 25 Bài Thơ Về Mùa Đông Buồn, Tâm Trạng Cô Đơn, Lẻ Loi # Top 10 Xem Nhiều

Bạn đang xem bài viết 25 Bài Thơ Về Mùa Đông Buồn, Tâm Trạng Cô Đơn, Lẻ Loi được cập nhật mới nhất tháng 2 năm 2024 trên website Vtlx.edu.vn. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất.

1. Gió bấc

Tác giả: Hồ Văn Hảo

Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung

Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn

Nước tràn sông rộng, thuyền không bến

Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng.

Khi bóng hoàng hôn giục én bay

Hương buồn man mác lướt qua cây

Có ai nghe thấy gì trong gió?

Cả một thời xưa đọng ở đây.

2. Hơi ấm mùa đông

Tác giả: Khuyết danh

Gió bấc từng cơn sắp thổi về

Mây đen trà xuống phía bờ đê

Thương người bận bịu bao công việc

Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề

Giá lạnh ập vào ôm gối lẻ

Buốt tê ùa tớí đắp chăn mê

ước mong Đông tới chung khăn ấm

Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

3. Tuyết rơi

Tác giả: Nguyên Hải

Đêm đông về trời không khoác áo

Hơi lạnh tràn tuyết phủ trắng màu tang

Tiếng sóng lòng bồng bềnh theo nhịp đại dương

Hai bờ sóng vá không gian dày thương, dày xót

Đất gượng thở sưởi rừng dương cầm hơi đắng ngọt

Chiều đông gầy lặng ngắt bóng người qua.

4. Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Tác giả: Phạm Ngọc Giao

Anh sẽ trở về tháng 12

Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa

Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12.

Anh sẽ trở về tháng 12

Để được ôm vai gầy áo mẹ

Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé

Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu.

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau

Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức

Về một mùa hoa cải bên sông

Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng.

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông

Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại

Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ

Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn.

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn

Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ

Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở

Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui.

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi

Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối

Để viết về những bộn bề kí ức

Anh sẽ về để viết tháng 12.

5. Tình đông

Thơ: Dương Bích Hạnh

Nhớ anh à xuân về khắp mọi nơi

Đường phía trước vẫn xa vời đôi ngã

Sương khuya lạnh thấm bờ vai buốt giá

Đẫm hàng mi má hường đã bạc màu

Nhớ anh à tim nhức nhói quặn đau

Bởi xa cách tình uá nhàu phai nhạt

Tuyết vùi phủ ngọn lửa hồng lụi tắt

Giọt buồn giăng gió hiu hắt cuối chiều

Nhớ anh à khuê phòng vắng cô liêu

Em góp nhặt tìm lời yêu thủa trước

Tim thổn thức giá thời gian trở ngược

Dành cho nhau phút rạo rực hương nồng

Dấu yêu à anh có nhớ em không

Hay sóng vỗ tình trôi dòng bến lạ

Gió cuốn thổi bay về đâu chiếc lá

Lỡ yêu người ôm lạnh giá TÌNH ĐÔNG..!!!

6. Bài thơ cuối đông

Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune

Cuối đông lang đãng sương phủ mờ

Lòng vẫn ngóng ai vẫn đam mê

Ánh trăng cuối đông mờ mờ nhạt

Trong lòng khao khát lạnh bờ mi.

Cuối đông đã đến sắp chào đi

Lại thêm một mùa để lại gì

Trăng khóc đổ hạt sương trời đó

Gợn lòng nhớ em cõi đêm khuya.

7. Không tựa đề

Tác giả: Thơ sưu tầm

Ngoài trời khuya gió đông về lạnh buốt

Em một mình với gối chiếc cô phòng

Khóc cho đời dang dở một ước mong

Khi cố quên lòng càng thêm nức nở.

8. Mùa đông xa nhau

Tác giả: Khuyết danh

Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em

Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ

Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt

Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.

Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?

Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt

Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất

Mùa đông về em có lạnh lắm không?

Ở bên này trời vừa mới vào đông

Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng

Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ

Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau.

9. Xa Em Mùa Đông

Tác giả: Nguyễn Quang Long

Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớ

Em yêu giờ đang ở nơi xa

Đông mang cái lạnh thấu da

Một mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi

Phương trời xa em ơi có biết

Nhớ khi xưa thời tiết chuyển mùa

Mùa đông gió bấc rét lùa

Bên nhau anh quạt gió đùa trêu em

Đêm lạnh lẽo không em trống rỗng

Cho tim anh giấc mộng tan tành

Anh buồn thao thức tàn canh

Gửi vào nỗi nhớ để dành em yêu

Đã xa rồi bao điều mộng ước

Biết bao giờ mình được bên nhau

Mình anh với trái tim đau

Còn đâu lời ước, trước sau chung tình!

10. Em ơi, Hà Nội phố

Tác giả: Khuyết danh

Em ơi, Hà Nội phố

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông

Mảnh trăng mồ côi mùa đông

Mùa đông năm ấy

Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ

Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân

Ta còn em một màu xanh thời gian

Từng chiều phai tóc em bay

Chợt nhòa, chợt hiện

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường

Ta còn em hàng phố cũ rêu phong

Và từng mái ngói son yêu

Nao nao kỉ niệm

Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng

Chợt hoàng hôn về tự bao giờ.

11. Đông về xa anh

Tác giả: Đức Trung

Đêm qua gió lạnh tràn về

Đơn côi gối chiếc tái tê trong lòng

Giờ này em có biết không?

Thu tàn sắp hết mùa đông bắt đầu

Sao mình cứ mãi xa nhau?

Để tim khắc khoải nỗi sầu tâm can

Chia ly thương nhớ vô vàn

Tình như con sóng nát tan trong lòng

Bao nhiêu mộng ước chờ mong

Đừng làm phai nhạt má hồng nghe em?

Anh nằm thao thức trong đêm

Nhớ bao kỷ niệm êm đềm biết không?

Tình yêu như ngọn lửa hồng

Sẽ luôn sưởi ấm mùa đông lạnh lùng.

12. Hơi ấm mùa đông

Tác giả: VuHungViet & P.Nam

Gió bấc từng cơn sắp thổi về

Mây đen trà xuống phía bờ đê

Thương người bận bịu bao công việc

Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề.

Giá lạnh ập vào ôm gối lẻ

Buốt tê ùa tới đắp chăn mê

Ước mong Đông tới chung khăn ấm

Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

13. Mùa đông đợi

Tác giả: Hoàng Nghi

Thấm thoát mùa thu cũng đã xong

Tháng mười lại đến tiết trời đông

Vi vu gió thổi se se lạnh

Ào ạt sóng tràn tuyết giá băng

Trống vắng đơn côi sầu lắng động

Cô đơn lẻ bóng buồn trào dâng

Cuộc tình đã mất còn đâu nữa

Còn lại mình ta vẫn đợi mong.

14. Đêm đông

Tác giả: Bounthanh Sirimoungkhoune

Đêm đông buồn lắm thay

Sương trắng ngập trời bay

Lạnh lẽo canh dài ngóng

Chờ trông chẳng ai hay.

Đêm đông lạnh heo may

Trao nhau từng cơn say

Bóng ai qua ngoài ngõ

Chẳng biết rõ là ai.

Đêm đông chợt nhớ hoài

Bên đường đó là ai

Muốn trao gửi lời nhớ

Cho giảm bớt cơn say.

Đêm đông lạnh canh dài

Phảng phất bóng ai đây

Sao gửi hồn cho tới

Đôi lời tới tận tay.

15. Nhặt

Tác giả: Thanh Hùng

Nhặt nắng vừa loang ở cuối trời

Đem về hong lại nỗi chơi vơi

Chiều qua gió lạnh luồn tim nhỏ

Bất chợt làm ta lại nhớ người

Nhặt dăm chiếc lá nhẹ nhàng bay

Viết hết tình thư để tỏ bày

Thuở ấy quên rồi chưa kịp nói

Nên người phương đó chẳng hề hay

Dường như sót lại điều gì đó

Rỉ rả hạt buồn đọng khoé mi

Có lẽ mùa thu còn bỏ lỡ

Để ta nhặt lấy những thầm thì

Ta vừa mới bỏ nỗi hanh hao

Nó cứ cuồng dâng tựa sóng trào

Nếu gặp thì xem như chẳng thấy

Xin đừng nhặt lấy để nao nao

Nhặt chút heo may gió lạnh về

Bên thềm rêu phủ thật lê thê

Chớm đông vàng úa từng chiếc lá

Để lại trong ta chút não nề.

16. Về đi anh

Tác giả: Thanh Hiếu

Em lạnh rồi giờ anh ở nơi đâu

Có về nối lại nhịp cầu dang dở

Bao đông đến lời hẹn thề đã lỡ

Đêm tàn canh buồn vô cớ tim gầy

Anh hãy về mình cùng ngắm áng mây

Bồng bềnh gợn giữa trời đầy nắng gió

Chút e thẹn làm má em hây đỏ

Nụ hôn nồng ai đó đặt bờ môi

Tháng mười sang kìa đông ghé thật rồi

Em muốn được ngồi bên anh thủ thỉ

Kể ra hết những gì lòng đang nghĩ

Bao chờ mong âm ỉ dấu yêu à

Thu cúc vàng cũng mấy độ đi qua

Tim trăn trở bao nhiêu là nỗi nhớ

Trời ban tặng cho hai mình duyên nợ

Về đi anh xin người chớ chần chừ.

17. Đông về

Tác giả: Lê Ngọc

Sáng thức giấc thấy trời se se lạnh

Mới hay thu đã tránh để đông về

Chợt giận mình sao nửa tỉnh nửa mê

Thời gian qua mà chẳng hề nhìn lại !

Chỉ mải miết đắm chìm trong hoang hoải

Ngắm mùa thu vàng lá trải trên đường

Thả tâm hồn phiêu lãng với mùa thương

Mà đâu biết má hường em nhạt nắng !

Ngồi nơi đây một mình nơi quán vắng

Ly cà fe từng giọt đắng rơi rơi

Góc thân quen giờ đây vắng một người

Lại nuối tiếc thưở đôi mươi khờ dại !

Phố ngày xưa khắc đậm sâu tim mãi

Nhìn dòng người qua lại dáng thân quen

Từ sáng mai cho tới lúc lên đèn

Lại lê gót tìm chút men cay đắng !

Ta tìm mãi một bến bờ phẳng lặng

Nơi ngọt ngào không đắng mặn bờ môi!

18. Nỗi nhớ mùa đông

Tác giả: Tùng Trần

Đông đã về trên từng con phố nhỏ

Lạnh vai gầy… anh chợt ngó mông lung

Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng

Nhưng đông này… anh lạnh lùng đơn lẻ.

Giờ nơi đâu… người yêu xưa nhỏ bé?

Nhớ em nhiều… anh khoé mắt lệ cay

Bước một mình trên phố vắng chiều nay

Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ.

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở

Giờ phương nào… em có nhớ anh không?

Có khi nào… nhớ kỉ niệm mùa đông

Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm?

Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm

Để đêm về… lệ ướt đẫm bờ môi

Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi

Chợt tim anh… bồi hồi bao kỉ niệm.

Nhớ đến em… anh nghe hồn tắt lịm

Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu?

Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu

Để đông sang… anh đơn sầu… cô lẻ!

19. Mùa đông nhớ anh

Tác giả: Khuyết danh

Bấc lạnh theo về tiết chuyển đông.

Gối chiếc chăn đơn tủi quần hồng.

Mây trôi gió thổi trời lồng lộng.

Nắng nhạt mưa đêm đất chẳng nồng.

Bến nước thuyên xa lòng mải ngóng.

Duyên xưa tình cũ dạ hoài mong.

Bao lần mòn mỏi vì chờ đợi.

Thử hỏi người đi có biết không?

20. Nhớ kỷ niệm chiều đông

Tác giả: Dương Anh Dũng

Con phố nhỏ giờ đây lặng lẽ

Nét u buồn điểm nhẹ màu mây

Nhớ thương một thủa đong đầy

Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng

Từng kỉ niệm chờ mong sống mãi

Giữa Hồ Gươm biển ái nghiêng thuyền

Tháp rùa cũng tỏ tình duyên

Hai người nguyện ước, trăm miền mãi mơ

Cơn gió lạnh xô bờ vẫy gọi

Nụ hôn nồng khẽ gói tình ta

Áng mây nặn vẽ căn nhà

Ngày đêm hạnh phúc, rời xa cõi buồn

Đông ngập lối tình tuôn ảo não

Đám sương mù giả tạo đường đi

Bỗng nhiên bỏ lại xuân thì

Lòng anh vẫn đó tình si mặn mà

Ngày giã biệt lời ca héo rủ

Mộng tàn phai lối cũ Hà Thành

Dẫu rằng chẳng hận trời xanh

Đôi lần trách hỏi không đành vậy sao

Giờ trở lại ai nào đã thấy

Ngỡ người yêu sống dậy quay về

Chỉ cần một kiếp hoài mê

Mong rằng giữ trọn câu thề thuở xưa

21. Nhớ đông Hà Nội

Tác giả: Hồng Nguyễn

Hà Nội đông về gió lạnh tái tê

Em một mình vẫn nhớ về Hà Nội

Thèm được nghe lời yêu thương nhắn gởi

Của ai đó nơi đâu nghĩ tới mình …

Mùa đông về cúc hoạ mi trắng tinh

Nở e ấp như nụ cười thiếu nữ

Liễu hồ Tây vẫn thì thầm buông rủ

Như tóc ai xanh mướt tuổi học trò …

Giọng nói Hà thành dịu nhẹ âu lo

Như gió thổi vi vu qua đầu lưỡi

Con gái Hà Nội da như hoa bưởi

Ngan ngát hương trinh níu bước ai nhìn …

Tôi là kẻ quê mùa lắm yêu tin

Yêu Hà Nội và tin người Hà Nội

Yêu cái đẹp không tiền nào mua nổi

Xa xăm rồi nhớ mãi góc trời Quê.

22. Hà Nội và Anh

Tác giả: Mộc Nhiên

Hà Nội bây giờ đang rét phải không?

Anh nhớ mang theo áo khăn đủ ấm

Em thấy người ta bảo rằng lạnh cóng

Bỗng lo cho anh những lúc ra đường

Chúng mình bây giờ không phải người thương

Mà đã gọi nhau bằng người yêu cũ

Nhớ mùa đông trước anh còn nhắn nhủ

“Mình phải bên nhau đến lúc bạc đầu”

Vậy mà đông này mình đã xa nhau

Hà nội và anh trở thành nỗi nhớ

Kí ức mùa đông bên anh còn đó

Em với hoạ mi hôm ấy rộn ràng

Hà Nội đông về nỗi nhớ miên man

Muốn được lang thang qua từng con phố

Kỉ niệm ngày yêu vẫn còn đâu đó

Chỉ mới đây thôi chưa thể xoá nhoà

Em ước một ngày nào đó không xa

Sẽ được đón đông trong lòng Hà Nội

Dẫu rằng chúng mình không còn chung lối

Hà Nội vẫn là nỗi nhớ trong em.

23. Không tựa đề

Tác giả: Khuyết danh

Trời lập đông, tháng mười hai se lạnh

Một mình anh đi giữa phố đêm khuya…

Nghe thấm lạnh từ trong lòng nổi nhớ

Bóng hình người con gái đã thương yêu.

Tháng mười hai, còn chút gì vương vấn

Bao yêu thương, lưu luyến buổi ban đầu

Lần hò hẹn mắt nhìn nhau nồng ấm

Lời yêu thương đã nói tận đáy lòng.

Tháng mười hai, trời vẫn còn mưa muộn

Nhìn mưa rơi lất phất lại thêm buồn

Bao yêu thương dâng đầy theo ngày tháng

Sâu thẳm lòng anh nổi nhớ không nguôi.

Tháng mười hai, anh trầm ngâm lặng lẽ

Gom hết lại bao thương yêu, nhung nhớ

Anh mang theo trên đường đời vô định

Bóng hình em sâu thẳm tận lòng anh.

24. Nhớ kỷ niệm chiều đông

Tác giả: Dương Anh Dũng

Con phố nhỏ giờ đây lặng lẽ

Nét u buồn điểm nhẹ màu mây

Nhớ thương một thủa đong đầy

Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng

Từng kỉ niệm chờ mong sống mãi

Giữa Hồ Gươm biển ái nghiêng thuyền

Tháp rùa cũng tỏ tình duyên

Hai người nguyện ước, trăm miền mãi mơ

Cơn gió lạnh xô bờ vẫy gọi

Nụ hôn nồng khẽ gói tình ta

Áng mây nặn vẽ căn nhà

Ngày đêm hạnh phúc, rời xa cõi buồn

Đông ngập lối tình tuôn ảo não

Đám sương mù giả tạo đường đi

Bỗng nhiên bỏ lại xuân thì

Lòng anh vẫn đó tình si mặn mà

Ngày giã biệt lời ca héo rủ

Mộng tàn phai lối cũ Hà Thành

Dẫu rằng chẳng hận trời xanh

Đôi lần trách hỏi không đành vậy sao

Giờ trở lại ai nào đã thấy

Ngỡ người yêu sống dậy quay về

Chỉ cần một kiếp hoài mê

Mong rằng giữ trọn câu thề thủa xưa.

25. Đông lạnh

Thơ: Hoàng Yến

Đông về rồi …anh có thấy lạnh không

Có buồn không …khi nhìn trời u ám

Hay tình chết rồi…lòng sẽ thành vô cảm

Chẳng thấy não nề khi gió lạnh …đông sang

Anh nhớ không…duyên mình đã lỡ làng

Ta xa nhau …từ mùa đông năm ấy

Bao đông rồi…mà vẫn đau biết mấy

Khi gió lạnh về …mưa bụi cứ rơi rơi

Gió đông về …lòng em cứ chơi vơi

Cơn gió vô tình cứ nhắc hoài …thủa ấy

Chẳng thể gom được nắng mùa hè bỏng cháy

Để đông về …đừng lạnh lẽo cô đơn

Tình cũ rồi…chẳng dám trách dám hờn

Trách cơn gió …cứ vô tình gợi nhớ

Gió đông ơi …đã chẳng mong gặp gỡ

Mùa đông này ….đừng lạnh nữa được không.

100+ Bài Thơ Buồn Về Đêm Cô Đơn Mong Nhớ Mỏi Mòn Tâm Trạng

Con người ta bên trong dù mạnh mẽ đến đâu cũng một hoặc một vài lần cảm thấy lạc lõng, chênh vênh không điểm tựa, lúc mệt mỏi muốn buông thả bản thân một chút, yếu mềm một chút, và không ai bên cạnh để bầu bạn. Hoặc đôi khi, đứng giữa dòng người tấp nập qua lại, bỗng thấy mình chỉ bé nhỏ như một hạt cát trên sa mạc, tồn tại hay biến mất cũng không ai thương tiếc. Cũng có vài lần chằng tìm được cảm giác an toàn với chính người mà ta luôn thương mến. Đó mới là lúc nhận ra mình cô đơn đến nhường nào?

Khi hờ hững người đã yêu tha thiết

Theo gió mây về phương trời xa thẳm

Theo thời gian u hoài trong tiếc nuối

Khi tất cả phôi pha vào sương gió

Nơi đã từng cũng có một tình yêu

Em nơi ấy chắc giờ này yên giấc

Cứ kéo dài tưởng chừng như vô tận

Là tri kỷ chưa một lần phách lối

Nhưng yên lòng khi người xa yên giấc

Thơ đàn bà cũ ngắn hay nhất

Dệt nỗi tương tư với nguyệt vòng

Một nỗi cô đơn… nhớ dáng hồng

Để anh hờn dỗi nằm trơ mỗi mình

Lang thang chưa biết nơi đâu mà dừng

Tiền không thơ kém còn mơ mua sầu

Bởi thế gian lắm việc sự đời

Nổi ôm sầu chất chứa ở trong tim

Cho tâm hồn ta được thảnh thơi

Cho cuộc đời sống được bình an

Mấy bận trông chờ chẳng đến nơi

Chỉ một mình ta với cuộc đời

Ngồi nhâm nhi, ngắm vội vã dòng đời

Chẳng ai cho tôi thấy cảm giác yên bình

Bởi đã xa xăm tận cuối trời

Mới thấm niềm đau phận lỡ rồi

Lại nhớ buồn nghe dạ nát nhàu

Hai đứa đôi đầu… một nỗi đau

Nhớ mãi về người chỉ có tôi

Nắng cũng hoà theo tiếng hát vang!

Ngày xưa ơi… em ở nơi nào?

Ngày xưa ơi… dĩ vãng cuốn đâu rồi?

Vui buồn chồng chất mà ta đã dành

Bỏ em với cảnh cơ hàn đắng cay

Anh dìu em bước vẫn còn đâu đây

Để cho nước mắt thành giòng nhớ ai

Tình em vẫn trọn chờ anh Kiếp này

Nỗi sầu độc tấu khúc cô đơn

Gió sầu vũ nhạc khúc cô đơn

Sao trong lòng vẫn mải miết nhớ mong

Và nhận lại trái tim đau nhức nhối

Nên trong lòng tơ vương nhiều đắm đuối

Để hết buồn hết thấy nhớ người dưng

Tâm can thống thiết tủi còn luồn

Riêng ta lẩn thẩn góc trời buồn

Lòng ta mới thấy tiếng lòng quạnh hiu

Có hiểu thấu được nổi lòng của anh

Lòng anh vẫn nhớ tháng ngày yêu em

Chỉ thấy cô đơn vẫn mặn mà

Ngọn sóng trào dâng lệ vỡ oà

Ai người hiểu được nỗi lòng ta

Tớ chỉ cần men… cũng tuyệt rồi

Hồn trên mây khói vật vờ lang thang

Mà thương thân phận chẳng gì đẹp tươi

Dù là giấc mộng len vào trong đêm

Của người bên cạnh một điều giản đơn

Dù trong phút chốc con ơn suốt đời!

Yêu thương tan vỡ lệ rơi trong lòng

Vầng trăng tình lở tìm nơi em về

Đường hoa dệt mộng khát khao riêng mình

Nửa bát mì ăn chẳng thiết mồi

Tớ chỉ cần men… cũng tuyệt rồi

Rồi kêu mấy bạn bỏ lưng mồi

Hồn nghiêng chỏng gọng ngủ cho rồi

Em có người ta nên vội vã quên anh

Trái tim em chẳng rung động vì anh

Yêu một người đã có một tình yêu

Hiu hắt ngọn gió mơn hồn hoá đá

Nụ hàm tiếu hững hờ như chẳng có

Muốn ghép lại sợ rã rời thêm nữa

Bình minh đến ngập tràn tia nắng ấm

Đành gói lại tình tôi miền sâu thẳm

Niềm tin khát vọng đã xa rồi

Ảnh Đêm Buồn Tâm Trạng ❤️ Hình Đêm Khuya Buồn Cô Đơn

1001 Ảnh Đêm Buồn Tâm Trạng ❤️ Hình Đêm Khuya Buồn Cô Đơn ✅ Tải Về Tuyển Tập Ảnh Ban Đêm Cô Đơn Lẻ Loi, Mưa Buồn, Nhớ Người Yêu…

Những bạn hay bị Stress hay áp lực với công việc, tình yêu, cuộc sống là những bạn thường bị mất ngủ, không ngủ được và thường rất hay suy tư mỗi khi màn đêm buông xuống.

Cảm giác về đêm cứ nằm trằn trọc, suy nghĩ mãi không ngủ được đó là cảm giác rất quen thuộc với rất nhiều người khi gặp những áp lực, nỗi buồn, thất bại trong cuộc sống.

Ảnh đêm buồn cô độcHình một mình hút thuốc trong đêmHình đêm cô đơn nhấtHình ảnh bước đi một mình trong đêm vắng

Ảnh buồn cô đơn lạc lõng trong đêm

Không biết những lúc buồn tâm trạng các bạn thường làm gì nhỉ? Nằm một góc suy tư, rảo bước trên con phố gần nhà, ngồi phê pha điếu thuốc hay là sẽ trùm chăn khóc một trận thật đã đời để thiếp đi ngủ lúc nào không hay?

Ngoài ra, việc ngắm và chia sẻ những hình đêm buồn tâm trạng sẽ giúp bạn tìm kiếm được sự đồng điệu và vơi bớt đi nỗi cô đơn.

Chàng trai sầu đời cô đơn trong cuộc sống

Ảnh cô gái ngồi buồn một mìnhHình trai cô đơn lạc lõng giữa cuộc đời

Hình Danbo buồn cực đẹp và chất

Hình 3D buồn bã bỏ nhà ra đi

Có chàng trai buồn thật buồn

Hình nam buồn cô đơn gục xuống bên đường

Bạn cũng có thể sử dụng những bức ảnh đêm buồn cô đơn để Post lên FB với vài dòng trạng thái tâm trạng nhất để bộc lộ cảm xúc của mình. Biết đâu cũng sẽ có rất nhiều người bạn quan tâm đến bạn đấy.

Hình đại diện buồn cho nam

Chàng trai buồn đứng dưới mưa cô đơn đau khổ

Hình con trai buồn cô đơn trước dòng sông mênh mông

Hình boy buồn thất tình

Hình nam buồn bã tương tư

Cô đơn bước đi trên con đường vắng

Liệu có bao giờ mỗi đêm khuya bạn lại có cảm giác trằn trọc, buồn mang mác, trong lòng chất đầy tâm trạng bâng khuâng, trong tâm trí đầy những suy nghĩ trăn trở khiến bạn không ngủ được?

Chắc hẳn đây là một cảm giác rất quen thuộc với rất nhiều người bởi đêm tối lạnh lẽo là khoảnh khắc khiến ta cô đơn nhất. Nếu bạn cũng có cảm giác như vậy thì những bức ảnh ban đêm buồn sau đây sẽ chạm đến cảm xúc của bạn.

Hình ảnh cô gái ngồi một mình khóc và đau khổHình cô gái buồn cô đơn đẹp nhất

Ảnh cô gái buồn cô đơn lạc lõng

Hình cô gái buồn nhớ người yêu

Top những hình màu đen buồn tâm trạng

Hình cô gái ôm mặt khóc

Hình chàng trai buồn cô đơn trước biển lớn

Hình tâm trạng nhất của cô gái

Hình chia tay trong mưa

💗 THAM KHẢO NHỮNG THỦ THUẬT MỚI 💗

🆔 CÁCH TẠO THÊM TK ZALO KHÁC🆔

📌 CÁCH CHÈN NHẠC VÀO TIỂU SỬ FB 📌

🆘 BỊ HACK FACEBOOK🆘

Đêm là khoảnh khắc cho những cảm xúc buồn trỗi dậy. Nếu bạn và người yêu đang phải xa nhau, chia ly, tan vỡ… thì những bức hình đêm buồn nhớ em sẽ thể hiện đúng tâm trạng của bạn đó.

I miss you sad Wallpapers HD Photos

Tổng hợp hình con trai buồn thất tình

Người đàn ông khóc

Hình chàng trai cầm dù đi trong mưa

Hình buồn u tối 3D về đêm

Hình buồn tâm trạng cực chất

Hình ảnh sầu đời 3D u ám thất tình

Hình nam Anime buồn một mình trong đêm

SCR.VN tiếp tục chia sẻ bạn đọc những bức ảnh đêm buồn Hà Nội lãng mạn nhất.

Hình Hà Nội và những con mưa đêm buồn

Hình đêm Hà Nội cô đơn hiu quạnh

Hình mưa buồn Hà Nội

Một người thường sẽ có nhiều tâm trạng, có suy nghĩ hơn khi bóng tối bao phủ, trong màn đêm thanh vắng, lúc vạn vật không một tiếng động. Những bức ảnh buồn đêm mưa dường như chạm đến cảm xúc nhiều người.

Mưa đêm và sự cô đơnCô gái cô đơn buồn trong mưa mặc kệ sự đờiTổng hợp hình mưa buồn mang nhiều tâm sựHình nền mưa đẹp nhất

Hình mưa buồn nhiều tâm trạng

Hình mưa cô đơn lạnh lẽo

Có thể bạn đang cần: HÌNH ẢNH CHIA TAY

Rất nhiều người lại thích dùng những hình buồn đêm trăng đầy tâm trạng làm hình nền máy tính, điện thoại như một cách “lấy độc trị độc”.

Chàng trai ngồi hút thuốc buồn bã một mình trong đêmHình cô gái buồn uống bia

Hình boy buồn đời cô đơn uống rượu một mìnhHình phụ nữ thất tình uống bia

Cô gái uống rượu say xỉn

🌺🌺 Ngoài Những Bức Hình Đêm Buồn, Tham Khảo Những Thủ Thuật Hot Nhất:

👉 VÀO WEB BỊ CHẶN [Nhanh Nhất]

👉 KHÔI PHỤC TIN NHẮN ZALO [Mới Nhất]

👉 Thủ Thuật HACK LIKE FACEBOOK

👉 Cách Bẻ Khoá Wifi {Thành Công 100% Dùng Wifi Hàng Xóm Miễn Phí Đơn Giản Nhất}

👉 CÁCH XEM MẬT KHẨU FB Đơn Giản Nhất

Văn Mẫu Lớp 10: Phân Tích 16 Câu Đầu Bài Thơ Tình Cảnh Lẻ Loi Của Người Chinh Phụ Dàn Ý + 8 Mẫu Tình Cảnh Lẻ Loi Của Người Chinh Phụ 16 Câu Đầu

Dàn ý Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu

1. Mở bài 

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm, đoạn trích

Đặng Trần Côn (không rõ năm sinh năm mất) quê ở làng Nhân Mục, Thanh Trì, nay thuộc phường Nhân Chính, quận Thanh Xuân, Hà Nội, sống vào thời Lê Trung Hưng.

Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn là tác phẩm viết bằng chữ Hán gây tiếng vang lớn trong giới nho sĩ đương thời với nhiều bản dịch và phỏng dịch Nôm khác nhau (Đoàn Thị Điểm, Nguyễn Khản, Phan Huy Ích, Bạch Liên Am Nguyễn). Bản hiện hành là bản dịch thành công nhất.

Đoạn trích Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ (từ câu 193 đến 216) miêu tả những cung bậc và sắc thái khác nhau của nỗi cô đơn, buồn khổ ở người chinh phụ khát khao được sống trong tình yêu và hạnh phúc lứa đôi.

– Giới thiệu khái quát 16 câu thơ đầu đoạn trích Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ.

a. Hành động lặp đi lặp lại một cách nhàm chán, vô vị

– “Thầm reo từng bước”: Bước chân lặng lẽ dạo trên hiên vắng.

– “Rủ thác đòi phen”: Vào trong phòng cuốn rèm, buông rèm

→ Hành động lặp lại đi lặp lại một cách vô thức, thể hiện sự bần thần, bất định của người chinh phụ

– Chữ “vắng, thưa”: Không chỉ gợi sự vắng lặng của không gian mà còn cho thấy nỗi trống vắng trong lòng người người chinh phụ

b. Thao thức ngóng trông tin chồng

– Ban ngày:

Người chinh phụ gửi niềm hi vọng vào tiếng chim thước – loài chim khách báo tin lành.

Nhưng thực tế “thước chẳng mách tin”: Tin tức chồng vẫn bặt vô âm tín.

– Ban đêm:

Người chinh phụ thao thức cùng ngọn đèn hi vọng đèn biết tin tức về chồng, san sẻ nỗi lòng cùng nàng.

Thực tế: “Đèn chẳng biết” “lòng thiếp riêng bi thiết” Câu thơ có hình thức đặc biệt khẳng định rồi lại phủ định, ngọn đèn có biết cũng như không vì nó chỉ là vật vô tri không thể san sẻ nỗi lòng cùng người chinh phụ.

So sánh với bài ca dao “khăn thương nhớ ai”, bài ca dao cũng có xuất hiện hình ảnh ngọn đèn. Nếu “đèn” trong bài ca dao là tri âm tri kỉ với người phụ nữ thì ở đây ngọn “đèn” lay lắt lại cứa sâu thêm nỗi đau trong lòng người.

– Hình ảnh so sánh “hoa đèn” và “bóng người”.

“Hoa đèn” dầu bấc ngọn đèn, thực tế là than. Cũng giống như ngọn đèn cháy hết mình để rồi chỉ con hoa đèn tàn lụi, người phụ nữ đau đáu hết lòng chờ chồng nhưng cuối cùng nhận lại sự cô đơn, trống trải.

Liên hệ với nỗi cô đơn của Thúy Kiều sau khi từ biệt Thúc Sinh trở về với chiếc bóng năm canh:

c. Cảm nhận khác thường của người chinh phụ về ngoại cảnh.

– “Gà gáy”, “sương”, “hòe”: Là những hình ảnh gắn với cuộc sống thôn quê bình dị, yên ả

– Từ láy “eo óc, phất phơ”: Cực tả vẻ hoang vu, ớn lạnh đến ghê rợn của cảnh vật.

→ Dưới con mắt trống trải cô đơn cả người chinh phụ, những cảnh vật vốn gắn với cuộc sống yên bình, êm ả nay trở nên khác thường, hoang vu, ớn lạnh. Đó là cách nói tả cảnh để ngụ tình.

d. Cảm nhận khác thường của người chinh phụ về thời gian.

– “Khắc giờ đằng đẵng”, “mối sầu dằng dặc”: Thể hiện sự dàn trải của nỗi nhớ miên man không dứt.

– Biện pháp so sánh kết hợp với các từ láy giàu giá trị gợi hình gợi cảm “dằng dặc, đằng đẵng” cho thấy sự cảm nhận khác thường về thời gian, mỗi phút mỗi giờ ngắn ngủi trôi qua mà nặng nề như một năm dài, thời gian càng dài mối sầu càng nặng nề hơn.

→ Câu thơ cực tả nỗi cô đơn tột cùng tột độ trong lòng người chinh phụ

e. Hoạt động gắng gượng duy trì nếp sống hằng ngày.

– Điệp từ “gượng”: nhấn mạnh sự cố gắng gò ép mình của người chinh phụ

– Mâu thuẫn giữa lí trí và tình cảm:

Đốt hương tìm sự thanh thản nhưng tình cảm lại mê man theo những suy nghĩ viển vông, khắc khoải, những dự cảm chẳng lành

Soi gương nhưng chỉ thấy hiện lên đó gương mặt đau khổ đầm đìa nước mắt.

Gượng gảy đàn sắt đàn cầm để ôn lại kỉ niệm vợ chồng nhưng lại lo lắng có điềm gở. Sự lo lắng không chỉ cho thấy nỗi cô đơn mà còn cho thấy niềm khát khao hạnh phúc lứa đôi của người phụ nữ.

⇒ Tiểu kết:

– Nội dung: Khắc họa tâm trạng cô đơn, lẻ loi, trống vắng của người phụ nữ, ẩn sau đó thái độ cảm thông, chia sẻ của tác giả đối với nỗi đau khổ của con người.

– Nghệ thuật:

Giọng thơ trầm buồn, khắc khoải, da diết, trầm lắng

Khắc họa nội tâm nhân vật tài tình, tinh tế thông qua hành động nhân vật, yếu tố ngoại cảnh, độc thoại nội tâm

Các biện pháp tu từ: So sánh, điệp từ, từ láy.

3. Kết bài 

– Khái quát lại giá trị nội dung của đoạn thơ đối với đoạn trích: Khắc họa tâm trạng cô đơn, lẻ loi, trống vắng của người phụ nữ, ẩn chứa thái độ cảm thông, chia sẻ của tác giả đối với nỗi đau khổ của con người.

Dàn ý phân tích 16 câu đầu bài tình cảnh lẻ loi

I. Mở bài

– Giới thiệu về tác giả Đặng Trần Côn và tác phẩm Chinh phụ ngâm

– Giới thiệu về đoạn trích Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ

II. Thân bài

1. 16 câu đầu: Nỗi cơ đơn, lẻ loi của người chinh phụ

a) 8 câu thơ đầu

– Không gian:

Hiên vắng: vắng vẻ, hiu quạnh

Khuê phòng: cô đơn, nhớ nhung

– Thời gian:

Đèn: ban đêm, thời gian của tâm trạng

Hoa đèn: thời gian qua lâu gợi nỗi niềm khắc khoải

– Hành động của người chinh phụ:

+ Dạo – gieo từng bước: đi đi lại lại, quanh quanh, quẩn quẩn

⇒ Nỗi nhớ như ngưng đọng trong từng bước đi

Rủ thác: hành động vô thức, không có chủ đích

Nghe ngóng tin tức: nhớ mong, khao khát người chồng trở về

Giãi bày, chia sẻ với ngọn đèn – vật vô tri vô giác

– Biện pháp nghệ thuật:

Điệp ngữ vòng: đèn biết chăng – đèn có biết, diễn tả tâm trạng buồn triền miên, kéo dài lê thê trong thời gian và không gian, dường như không bao giờ đứt, ngừng.

Câu hỏi tu từ: đèn biết chăng? ⇒ như một lời than thở, thể hiện nỗi khắc khoải đợi chờ và hi vọng luôn day dứt không yên trong người chinh phụ.

b) 8 câu thơ còn lại

– Cảnh vật thiên nhiên:

+ Gà eo óc gáy – sương năm trống: gà gáy báo hiệu canh năm, báo hiệu người vợ trẻ xa chồng đã thao thức suốt đêm

⇒ Tiếng gà khắc khoải như xoáy sâu vào tính chất tĩnh lặng của không gian, đồng thời cũng xoáy sâu vào tâm trạng người chinh phụ

+ Hòe phất phơ: cảnh vật quạnh hiu

– Cảm thức của người chinh phụ về thời gian:

Hòe: bóng cây hòe ngoài sân, trong vườn ngắn rồi lại dài, dài rồi lại ngắn, thể hiện sự trôi đi của thời gian – thời gian của xa cách và nhớ thương

Thời gian của tâm trạng:

Khắc, giờ ———— niên

Mối sầu ———— biển xa

– Hành động của người chinh phụ:

Đốt hương tìm sự thanh thản nhưng tình cảm lại mê man theo những suy nghĩ viển vông, khắc khoải, những dự cảm chẳng lành

Soi gương nhưng chỉ thấy hiện lên đó gương mặt đau khổ đầm đìa nước mắt.

Gượng gảy đàn sắt đàn cầm để ôn lại kỉ niệm vợ chồng nhưng lại lo lắng có điềm gở. Sự lo lắng không chỉ cho thấy nỗi cô đơn mà còn cho thấy niềm khát khao hạnh phúc lứa đôi của người phụ nữ.

⇒ Sự mâu thuẫn giữa cảm xúc và lí trí

⇒ 16 câu thơ đầu thể hiện tình cảnh lẻ loi, nỗi cô đơn sầu muộn của người chinh phụ.

2. Nỗi nhớ thương chồng của người chinh phụ

a) 6 câu thơ đầu

– Hình ảnh thiên nhiên:

Gió đông: gió mùa xuân, gió báo tin vui, thể hiện sự sum họp, đoàn viên.

Non Yên: núi Yên Nhiên, nơi phương bắc xa xăm – nơi người chồng đang chinh chiến.

– Biện pháp nghệ thuật

Hình ảnh ước lệ: non Yên.

Điệp ngữ vòng: non Yên, trời

Từ láy: thăm thẳm, đau đáu.

⇒ Không gian vô tận, mênh mông, không giới hạn, không chỉ là không gian vô tận ngăn cách hai vợ chồng, mà còn là nỗi nhớ không nguôi, không tính đếm được của người chinh phụ, là tình yêu thương của người vợ nơi quê nhà.

b) 2 câu còn lại

– Hai câu thơ mang tính khái quát, triết lý sâu sắc

– Lời thơ chuyển sang độc thoại nội tâm, trực tiếp bày tỏ nỗi lòng người chinh phụ với hình ảnh người chinh phụ tràn ngập trong tâm tưởng.

⇒ 8 câu thơ cuối như lời gửi gắm nỗi niềm thương nhớ khôn nguôi đến người chồng nơi biên ải xa xôi.

III. Kết bài

– Khái quát lại giá trị nội dung và nghệ thuật của đoạn trích.

– Liên hệ với số phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến có chồng đi lính

Phân tích 16 câu đầu Chinh phụ ngâm – Mẫu 1

Đặng Trần Côn là một trong những tác giả nổi tiếng của văn học Việt Nam khoảng nửa đầu thế kỷ XVIII. Đây là một giai đoạn lịch sử đầy biến động, nhiều trai tráng phải giã từ người thân để ra trận. Sống trong thời kỳ ấy, cảm nhận được nỗi thống khổ của người vợ lính, Đặng Trần Côn đã viết nên tác phẩm Chinh phụ ngâm bằng chữ Hán. Đó là một khúc ngâm đầy cảm xúc lột tả tình cảnh của người chinh phụ lúc bấy giờ. Trong đó đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” là đoạn trích hay đặc biệt là 16 câu thơ đầu đã thể hiện rõ nét nỗi cô đơn của người vợ có chồng đi chinh chiến.

Đã có nhiều bản dịch đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” nhưng trong đó, bản dịch thành công nhất là bản dịch của Đoàn Thị Điểm bởi bà cũng có hoàn cảnh giống người chinh phụ. Mười sáu câu đầu đoạn trích tác giả đã mở ra khung cảnh người chinh phụ chờ chồng trong tâm trạng u buồn, đơn độc.

Những hành động của người chinh phụ chậm rãi làm dâng lên cảm giác cô đơn, đau buồn:

Nhịp thơ nhẹ nhàng đi sâu vào cảm xúc. Hành động của người chinh phụ hiện ra với dáng vẻ u buồn. Những động từ “dạo” “gieo từng bước” ta thấy được sự nặng nề với tâm trạng bâng khuâng, lo lắng. Dường như không gian im lặng đến mức nghe được cả tiếng bước chân của người chinh phụ. Tất cả mọi hành động, cảnh vật đều thể hiện sự cô độc. Người phụ nữ ấy chẳng thể tìm được một người để sẻ chia. Thế nên hành động của người chinh phụ cứ lặp đi lặp lại vô nghĩa, kéo màn lên rồi lại buông mành xuống. Từ sự cô độc đó, sâu trong tâm hồn của người chinh phụ lại thầm thì trách móc:

Ở đây ta thấy được rõ nét sự nhớ nhung của người chinh phụ qua hình ảnh “chim thước”. Có lẽ nàng đang chờ đợi một tin tốt lành từ loài chim ấy. Vậy mà chờ hoài, đợi mãi chẳng thấy đâu. Thế nên nàng đâm trách chim thước chẳng báo tin tức gì, để nàng phải ngóng, mong khắc khoải. Tác giả cũng sử dụng nghệ thuật đối lập “ngoài rèm”, “trong rèm” để thấy được nỗi cô đơn đã ăn sâu vào cả không gian bên trong và bên ngoài.

Thế nên, nàng cần lắm một người bạn tâm sự cùng mình. Có lẽ vậy, nhà thơ đã nhân hóa “đèn” khuya thành một người bạn của người chinh phụ. Nhưng ngay cả chiếc đèn cũng phũ phàng với người phụ nữ đang lẻ loi ấy. Đáng nhẽ lúc này “đèn” phải thao thức cùng nàng suốt đêm, ấy thế nhưng “đèn” đã tắt ngay khi người chinh phụ cần lắm sự sẻ chia. Điều ấy làm cho người chinh phụ nhận ra rằng “đèn” cũng chỉ là một vật vô tri vô giác chẳng thể nào sẻ chia được điều gì.

Câu hỏi tu từ “trong rèm dường đã có đèn biết chăng” tác giả sử dụng cho người đọc cảm nhận được những cung bậc cảm xúc người chinh phụ đã trải qua. Và câu nói của người chinh phụ bật ra đau như xé lòng “Lòng thiếp riêng bi thiếp mà thôi”. Vì chẳng có ai bên cạnh để sẻ chia nên nàng xin nhận hết và chịu đựng hết nỗi cô đơn ấy.

Nỗi buồn của nàng giờ đây chẳng nói nên lời. Có lẽ nỗi buồn ấy đã quá lớn và hiện lên mỗi ngày. Ở đây, người chinh phụ nhìn hoa đèn mà nghĩ đến cuộc đời mình. Dường như cuộc đời nàng giống như hoa đèn vậy cũng mau lụi tàn. Càng nghĩ, nàng càng buồn khiến cảnh vật cũng nhuốm màu tâm trạng, giống như Nguyễn Du đã miêu tả “người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”:

Trời về khuya, không gian càng yên tĩnh khiến tiếng gà gáy làm tâm trạng thêm u uất. Tiếng gà “eo óc” là tiếng gáy thưa thớt, thể hiện sự đơn độc. Tác giả đã dùng hình ảnh “rủ bóng bốn bên” để miêu tả thời khắc không gian chìm vào đêm tối. Đã qua năm canh vậy mà người chinh phụ vẫn còn thao thức với nỗi sầu thương nhớ chồng.

Tác giả đã so sánh “khắc giờ” như “niên”. Có lẽ khi tâm trạng buồn thì một giờ mà như một năm, dài đằng đẵng khiến nỗi buồn, cô đơn ấy các thêm sâu đậm. Cùng với đó là từ láy “đằng đẵng” “dằng dặc” làm cho nỗi đau cứ triền miên không dứt. Ở đây ta thấy được sự tinh tế của tác giả khi lấy động tả tĩnh. Nhờ đó làm nổi bật lên không gian, thời gian. Để quên đi nỗi buồn trước mắt, người chinh phụ tìm đến những thú vui tao nhã:

Muốn quên đi nỗi buồn, nỗi cô đơn nàng tìm đến tô son điểm phấn, gảy đàn. Ấy thế nhưng những thú vui tao nhã mà nàng tìm đến lại càng khiến nàng chìm đắm vào nỗi sầu miên man. Khi đốt hương, mùi hương mê mải ấy lại khiến nàng rơi vào sự mơ màng làm nỗi sầu càng dân cao, Khi soi gương điểm phấn tô son, nàng lại xót xa hơn cho phận mình, nàng chợt nhận ra nhan sắc của mình đang dần phai mòn theo năm tháng. Không có chồng ở bên cạnh chia sẻ, những ngày xuân chẳng còn nhiều. Khi đánh đàn lại khiến nàng nhớ lại những chuyện ngày xưa khi chồng còn kề cạnh. Thế nên nàng sợ “dây uyên đứt”, sợ “phím loan chùng” – những nỗi sợ cứ thế bủa vây quanh nàng.

Tìm đến những thú vui để quên đi nỗi buồn, nhưng hành động lại “gượng” thể hiện sự miễn cưỡng. Dường như chỉ vì quá cô đơn mà nàng mới gắng gượng để làm. Nhưng lúc này dù thú vui nào thì cũng chẳng làm nàng vui. Bởi vì ngay lúc này bao trùm tâm trạng nàng là nỗi cô đơn mong mỏi chồng từ nơi chinh chiến. Điều mà người chinh phụ mong mỏi ngay lúc này chính là nghe được một lời động viên từ người chồng của mình. Nhưng tất cả đều im lặng, chẳng có tin tức.

Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình, sử dụng nhiều điệp từ, hình ảnh so sánh, tác giả đã vẽ ra tâm trạng rối bời của người chinh phụ. Sự cô đơn, lẻ loi của nàng được thể hiện rõ nét. Hình ảnh của người chinh phụ chính là hình ảnh đại diện cho một lớp người trong thời kỳ này. Nó lột trần tội ác xấu xa của chiến tranh phi nghĩa đã đẩy bao gia đình rơi vào cảnh chia lìa. Người phụ nữ phải hy sinh tuổi xuân, sống trong sự cô đơn, tuổi khổ để chờ chồng mặc dù chẳng biết bao giờ mới là lúc đoàn viên.

Qua phân tích 16 câu đầu tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ ta thấy được những nỗi cô đơn của người phụ nữ khi có chồng đi chinh chiến. Đó là nỗi cô đơn kéo dài triền miên theo không gian và thời gian. Nỗi cô đơn ấy chẳng có điều gì có thể xoa dịu bớt được. Có chăng chỉ là sự hy vọng ở người phụ nữ làm cho họ trở nên mạnh mẽ hơn. Qua đây ta cũng thấy được sự tài hoa của Đặng Trần Côn khi chạm đến trái tim người đọc bằng những ngôn từ cảm xúc.

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu – Mẫu 2

Là con người, ai cũng khiếp sợ chiến tranh, bởi chiến tranh gắn liền với máu và nước mắt. Vào thế kỉ thứ XVIII, tình hình xã hội nước ta vô cùng rối ren, chính trị bất ổn, chiến tranh liên miên. Triều đình cần nhiều binh lính để chiến đấu. Vì vậy, rất nhiều trai tráng đã từ giã gia đình và gia nhập quân ngũ. Nhưng “cổ lai chinh chiến khứ nhân hồi” tức có nghĩa là xưa nay, đi chiến đấu có mấy ai trở về. Thật vậy, sự ra đi không hẹn ngày về của những người chồng đã khiến cho người vợ của họ, những người thiếu phụ đã trở thành những người chinh phụ. Người khuê phụ trong bài thơ “Khuê oán” của Vương Xương Linh từng thốt:

Nỗi niềm này một lần nữa chúng ta lại bắt gặp trong tác phẩm “Chinh phụ ngâm” nguyên tác của Đặng Trần Côn. Đây là đoạn trích trong khúc ngâm được xem là tiêu biểu nhất cho thể loại khúc ngâm trong văn học Việt Nam. Dưới trí tuệ của dịch giả Đoàn Thị Điểm – người “tài sắc nương tử xưa hiếm nay không, xuất khẩu thành chương, bản chất thông minh” mà tuyệt tác Hán ngôn “Chinh phụ ngâm” của Đặng Trần Côn một lần nữa thăng hoa. Đặc biệt 16 câu đầu của đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” – bản diễn Nôm của Đoàn Thị Điểm, dù ngắn nhưng Đoàn Thị Điểm đã làm nổi bật lên bức tranh tâm trạng của người chinh phụ với những cảm nhận về thời gian chờ đợi và nỗi cô đơn, buồn nhớ, sầu lo dành cho người chinh phu:

Nửa đầu thế kỷ XVIII, “chính sự hư hỏng, thuế khóa nặng nề”, khắp nơi nông dân vùng lên khởi nghĩa và chúa Trịnh đã tiến hành nhiều cuộc đánh dẹp. Những cảnh vợ chồng chia lìa, nhà cửa ly tán đã khiến Đặng Trần Côn xúc động mà làm ra khúc ngâm. Tác phẩm là lời tố cáo chiến tranh phong kiến phi nghĩa; đồng thời là tiếng nói khao khát tình yêu, hạnh phúc lứa đôi vốn ít được thơ văn các thời kỳ trước chú ý. Nguyên tác “Chinh phụ ngâm” của Đặng Trần Côn gồm 477 câu viết bằng chữ Hán theo thể trường đoản cú. Nữ sĩ Đoàn Thị Điểm, có lẽ do đồng điệu với người chinh phụ, đã diễn Nôm thành 408 câu song thất lục bát. Đoạn trích trên được trích từ câu 193 đến câu 288 của nguyên tắc, là tình cảnh và tâm trạng của người chinh phụ trong những năm tháng chồng đi đánh trận: tình cảnh cô đơn và khát khao được giãi bày, chia sẻ.

Tâm trạng của người chinh phụ trước hết được bộc lộ thông qua không gian và hành động:

Thủ pháp đối “hiên vắng” với “rèm thưa” không chỉ miêu tả không gian mà còn hé lộ tâm trạng. “Hiên vắng” cho thấy chẳng có ai ngoài người chinh phụ nhưng thực chất trong nhà còn có cha mẹ chồng và các con, đâu chỉ mình nàng. Song, cái vắng lặng kia của không gian phải chăng toát ra từ cõi lòng cô đơn, trống vắng của người chinh phụ? Qua con mắt ngóng trông, bức rèm dẫu có dày, cũng trở thành “rèm thưa”. Ngoài không gian, hành động nhân vật cũng là phương tiện miêu tả nội tâm nhân vật hiệu quả. Hai câu thơ có đến bốn động từ chỉ hoạt động: “dạo”, “ngồi, “rủ”, “thác” nhưng trọng tâm câu thơ lại không rơi vào những chữ ấy mà nó nằm ở những trạng từ diễn tả tính chất của hành động: “thầm gieo từng bước” và “đòi phen”. “Thầm gieo từng bước” không phải “đi” hay “bước” mà là “gieo” tức âm thầm mà vẫn nặng lòng, làm nặng luôn cả bước chân! Bước chân nặng nề ấy dường như độc giả còn bắt gặp trong “Cung oán ngâm” của Nguyễn Gia Thiều:

Bài thơ “Cung oán ngâm” của Nguyễn Gia Thiều cũng là một bài thơ viết về nỗi lòng của người phụ nữ

Thật buồn khi những bước chân ấy đều là những bước chân mang nỗi lòng của những người phụ nữ đáng thương. Còn “đòi phen” là một từ cổ, có nghĩa là “nhiều lận”. Động tác buông rèm và cuốn rèm được lặp đi lặp lại trong dáng vẻ vô hồn, vô thức. Không có gì thay đổi, nghĩa là kết quả của chuỗi ngày đợi chờ trong mỏi mòn, hy vọng trong vô vọng. Đó là sự tái hiện nhiều khoảnh khắc giống nhau, đó cũng là sự dồn nén tâm trạng.

Không chỉ qua không gian và hành động mà tâm trạng của người chinh phụ còn được bộc lộ rõ qua ngôn ngữ độc thoại nội tâm:

Hướng ra “ngoài rèm”, nàng mong chờ chim thước báo tin vui, rằng chồng đã trở về an lành. Nhưng tuyệt nhiên, điều nhận lại chỉ là sự im lặng đến đáng sợ: “Ngoài rèm thước chẳng mách tin”, và thế là đành trở về độc thoại trong nỗi cô đơn của chính mình. Câu thơ như một cái lắc đầu tuyệt vọng. Câu hỏi tu từ “trong rèm dường đã có đèn biết chăng?” mang hình thức đối thoại với ngọn đèn, nhưng thực chất là độc thoại nội tâm đấy thôi, nào có ai để mà giãi bày, chia sẻ! Thủ pháp đối “trong rèm – ngoài rèm” cho thấy một hiện thực tù túng: nhìn ra ngoài hay nhìn vào trong thì cuối cùng cũng chỉ quanh quẩn, trói buộc bên song cửa sổ, trong một không gian chật hẹp. Không gian tự thân đã chứa đựng khả năng biểu đạt tâm trạng. Càng vắng lặng, chật hẹp, tù túng thì càng cảm nhận rõ hơn hết nỗi trống vắng, cô đơn. Và vì thế mà càng bị nỗi sầu bủa vây, không cách nào giải tỏa.

Cách nói có vẻ mâu thuẫn “Đèn có biết dường bằng chẳng biết” cho thấy một nỗi hụt hẫng, thất vọng. Ngọn đèn được nhân hoá với mục đích thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ nỗi lòng của người chinh phụ. Nhưng suy cho cùng đèn cũng chỉ là một vật vô tri vô giác mà thôi! Trong tâm hồn người chinh phụ tưởng chừng đã lóe lên niềm vui, bởi đã có người đồng cảm, sẻ chia, để thỏa niềm khao khát được giãi bày và thoát khỏi cảnh sống cô đơn, chờ đợi của hiện tại. Nhưng cũng ngay lập tức nàng nhận thức được hiện thực không gì khác ngoài: khổ đau, chia lìa và vô vọng, càng mong mỏi, khát khao lại càng bế tắc, tuyệt vọng. Thật bi kịch khi càng muốn thoát ra thì nàng càng bị nỗi sầu muộn trói chặt hệt như người sắp đuối nước tưởng đã tìm thấy chiếc phao cứu sinh. Nào ngờ…

Hình ảnh “ngọn đèn” vốn là thi liệu quen thuộc trong ca dao viết về nỗi nhớ tình yêu:

Hay:

Rồi lại:

Trò chuyện với “ngọn đèn” là thế! Song, “lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi” – là lời người chinh phụ tự bạch với chính mình. Tính từ “bi thiết” không chỉ diễn tả nỗi buồn mà hơn thế, đó còn là nỗi đau tự ý thức về tình cảnh cô đơn và nỗi sầu không ai chia sẻ được đang trở đi trở lại vò xé tâm can người chinh phụ.

Tâm trạng của người chinh phụ, cuối cùng, được bộc lộ thông qua ngoại hình nhân vật:

Nét mặt và dáng vẻ “buồn rầu”, cô đơn, tiều tụy ấy là kết quả của những chuỗi ngày mòn mỏi đợi chờ, cho thấy sự sống kéo lê, tàn tạ, nhạt nhòa. Phải chăng đó chỉ là tồn tại, nào phải sống cuộc sống của một con người? Nhìn kiếp “hoa đèn” lụi tàn, người chinh phụ tự thương cho kiếp mình tàn lụi. Người và vật cuối cùng cũng chẳng khác gì nhau. Thật đáng thương! Thật đau xót! Đặc tả những nét ngoại hình ấy của nhân vật, ngòi bút không chỉ xoáy sâu vào từng ngóc ngách để mổ xẻ tâm lí nhân vật, mà hơn thế, chính tác giả và dịch giả đang sống và trăn trở cùng nhân vật, đau nỗi đau của nhân vật trữ tình. Đó là dùng chiều sâu của tâm hồn, chiều rộng của tình thương để thấu hiểu, cảm thông và chia sẻ cùng nhân vật. Vì thế mà ở dòng thơ cuối cùng, lời nhân vật, lời tác giả và dịch giả dường như đã hòa làm một trong một niềm đồng cảm.

Sau những tháng ngày khắc khoải trong mong chờ: hết “dạo hiên vắng” lại “ngồi rèm thưa”, hết ngóng tin từ chim thước ngoài rèm, đến tìm kiếm một sự đồng cảm từ ngọn đèn trong rèm; người chinh phụ bắt đầu có cảm nhận sâu sắc về thời gian chờ đợi:

Trước tiên đó là cảm nhận về sự thay đổi của thiên nhiên, cảnh vật: đêm, tiếng gà nhức nhối suốt năm canh; ngày, sự dịch chuyển của bóng cây hòe trên mặt đất. Sự quan sát thiên nhiên này đã hé lộ tư thế của nhân vật trữ tình: người chinh phụ “ngồi nhẫn tàn canh” trong cảnh đợi chờ. Có thể nói, chờ mong đã trở thành tâm trạng thường trực của nàng. Từ láy tượng thanh “eo óc” và từ láy tượng hình “phất phơ” càng khắc sâu thêm không gian hiu quạnh, tĩnh lặng của cảnh vật, cũng như tâm trạng trống vắng, cô đơn của con người. Bút pháp “tả cảnh ngụ tình”, “lấy động tả tĩnh” đã được vận dụng một cách tinh tế, hiệu quả. Hình ảnh cây hòe trong màn đêm “phất phơ rủ bóng” cũng gợi lên cảm giác man mác buồn, xót xa. Hình ảnh “rủ bốn bên” của cây hòe còn biểu hiện bước đi của mặt trời trọn một ngày. Nếu như hình ảnh cây hòe bắt gặp trong bài “Cảnh ngày hè” của Nguyễn Trãi tượng trưng cho sự tươi tốt, căng tràn sức sống “Hòe lục đùn đùn tán rợp giương” thì đến với cây hòe trong bài “Chinh phụ ngâm” lại được đặt trong đêm khuya thanh vắng, thấm đượm nỗi buồn. Từ đó ta thấy được nghệ thuật dùng từ của tác giả, đó là sự chọn lọc một cách tinh tế từ ngữ để biểu thị cảm xúc, tâm trạng.

Nếu như ở cặp song thất, cảm nhận của người chinh phụ về thời gian được gợi lên qua cái nhìn về cảnh vật, thì ở cặp câu lục bát, nhân vật trữ tình đã trực tiếp giãi bày cảm nhận, tâm trạng của mình:

Xưa nay trong cảnh đợi chờ, bao giờ con người cũng cảm thấy thời gian chảy trôi với một nhịp điệu hết sức chậm rãi, như muốn trêu ngươi, kéo dài khoảnh khắc chờ đợi của con người. Như trong “Kinh Thi” của Trung Quốc từng ví “nhất nhật tựa tam thu” hay trong “Truyện Kiều”, khi miêu tả nỗi niềm tương tư trong tình yêu, Nguyễn Du cũng đã để Kim Trọng phải thốt lên: “Sầu đong càng lắc càng đầy/ Ba thu dồn lại một ngày dài ghê!”. Trong Chinh phụ ngâm, thời gian chờ đợi của đôi lứa đang trong cảnh ngộ chia lìa dường như càng đáng sợ, khủng khiếp hơn, nhất là khi nó được cảm nhận từ một người thiếu phụ: từng khắc, từng giờ trôi đi như đã qua cả một năm vậy! Nỗi buồn tủi, cô đơn cũng theo đó mà vô cùng vô tận như biển xa.

Thủ pháp so sánh “như, tựa” với những hình ảnh tưởng chừng như khoa trương, ước lệ “khắc giờ như niên” rồi lại “mối sầu tựa biển”, nhưng lại rất thực với tâm trạng mòn mỏi, nỗi lòng ngổn ngang của người thiếu phụ có chồng đi chinh chiến. Bởi nó đã chuyển biến từ thời gian thật của ngoại cảnh (ở cặp song thất) đến thời gian của tâm lý (ở cặp lục bát này). So sánh bản diễn Nôm với nguyên tác, người đọc có thể thấy được thành công của bản dịch trong việc thể hiện nội dung tư tưởng, tình cảm của câu thơ. Nếu như trong bản chữ Hán của Đặng Trần Côn, đây là hai câu đoản cú “Sầu tự hải/Khắc như niên” thì trong bản diễn Nôm, ý thơ của nguyên tắc được diễn đạt tinh tế, sâu sắc và cảm động hơn. Đoàn Thị Điểm đã sử dụng tài tình thể song thất lục bát – vốn là thể thơ có khả năng dồi dào trong diễn đạt tâm tư tình cảm;vận dụng thành công các từ láy “đằng đẵng, dằng dặc” – một phương tiện ngôn từ đặc thù của tiếng Việt, để miêu tả chính xác, chân thật tâm trạng của nhân vật trữ tình. Bên cạnh đó bà còn hoán chuyển thứ tự hai câu thơ để mạch cảm xúc đi từ cảm nhận về ngoại cảnh “khắc giờ” cho đến lặn sâu vào nội tâm của con người “mối sầu”. Như vậy, trong không gian vô cùng và thời gian vô tận của sự chờ đợi, người chinh phụ chỉ thấy có mình đối diện đàm tâm với biển sầu của chính mình. Nhà nghiên cứu Đặng Thai Mai quả thật tinh tế và sâu sắc khi nhận định rằng: “Đây là một trong những vần thơ mênh mông vô tận, như khối sầu trong lòng người yêu tự ngàn xưa”.

Trong sự bủa vây của mối sầu dằng dặc tựa miền biển xa, người chinh phụ cố gắng tìm cách vượt ra khỏi, nhưng rốt cuộc vẫn không thoát nổi:

Nàng muốn làm mọi việc để quên đi nỗi nhớ chồng, nhưng xung quanh lại luôn là khung cảnh gợi nhớ, khơi dậy cảm giác về sự chia lìa lứa đôi hiện tại của nàng: “hương”, “gương” rồi sắt cầm” – đàn cầm và đàn sắt gảy hòa âm với nhau, thường dùng để ví cảnh vợ chồng hòa thuận, với dây đàn uyên ương và phím đàn loan phượng – hình ảnh biểu tượng của lứa đôi gắn bó: cặp uyên ương, loan phượng. Chính vì vậy, nỗi nhớ lại càng chất chồng. Cho nên, hết thảy ba lần lần người chinh phụ định làm những công việc bình thường của cuộc sống hằng ngày thì cũng chỉ là “gượng”. Chính phép điệp từ “gượng” gợi tả cử chỉ, dáng dấp: cố làm cho ra vẻ tự nhiên, bình thường khi đang có tâm trạng buồn, đồng thời nhấn mạnh sự gượng gạo đến tội nghiệp của nàng. Khi đốt hương, nàng lại chìm đắm vào nỗi sầu tủi miên man: “hồn đà mê mải”. Khi soi gương thì nàng lại nhớ hình ảnh cùng chồng soi chung nên không cầm được nước mắt “lệ lại châu chan”. Khi gắng “gảy ngón đàn” thì kinh sợ “dây uyên” bị “đứt”, lo ngại “phím loan” bị “chùng”, là những điềm gở báo hiệu sự không may của lứa đôi đang xa nhau. Ở những câu thơ này, yếu tố tự sự – thuật hành động, và yếu tố trữ tình – tả tâm trạng, xuất hiện sóng đôi, đan xen nhau. Trong cùng một câu thơ, vế trước chỉ việc làm, vế sau là sự biểu hiện tâm trạng, tình cảm của nhân vật trữ tình: “Hương gượng đốt / hồn đà mê mải” rồi “Gương gượng soi / lệ lại châu chan.” Thủ pháp đối kết hợp với liệt kê, đảo ngữ – đưa bổ ngữ chỉ vật lên trước hành động: “hương gượng đốt, gương gượng soi, sắt cầm gượng gảy, dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng” có tác dụng rất lớn đối với việc xây dựng yếu tố tự sự. Bên cạnh đó, từ ngữ cũng được Đoàn Thị Điểm lựa chọn, sử dụng rất “đắt”: “mê mải, châu chan, kinh, ngại” đã biểu đạt đến tận cùng các sắc thái tình cảm, cung bậc tâm trạng của nhân vật trữ tình. Chưa đến nỗi như người thiếu phụ ngày xưa vọng phu hóa đá, nhưng nàng chinh phụ của chúng ta đã phải sống trong nỗi cô đơn, buồn nhớ, sầu lo triền miên không dứt. Mọi nỗ lực nhằm xua tan đi buồn nhớ đều bất lực, vô dụng. Không thể thay đổi cảnh sống hiện tại, người chinh phụ lại càng khắc khoải âu sầu, càng rơi vào tuyệt vọng. Đó là sự bế tắc khủng hoảng đến độ trở thành bi kịch.

Đoạn trích đã thể hiện sự đồng cảm của tác giả – dịch giả khi khắc họa thành công bi kịch tâm trạng của người chinh phụ: khát khao được giãi bày, chia sẻ mâu thuẫn với hiện thực cô đơn, sầu muộn. Người chinh phụ đã bật lên tiếng nói thầm kín của lòng mình.

“Nếu như có những tư tưởng của thời đại, thì cũng có những hình thức của thời đại” (Bielinski). Trong văn học phong kiến “phi ngã”, Chinh phụ ngâm nói chung và đoạn trích nói riêng, ra đời để cất lên tiếng nói đòi quyền sống, quyền hạnh phúc cho con người, đặc biệt là người phụ nữ; qua đó, tố cáo chiến tranh phi nghĩa đương thời

Tiếng nói ấy xuất phát từ tấm lòng nhân đạo cao cả và tư tưởng nhân văn tiến bộ, và có ý nghĩa khai phá quan trọng: là tiền đề cho tinh thần nhân đạo đề cao quyền sống và quyền hạnh phúc lứa đôi của con người ở văn học giai đoạn thế kỷ XVIII – XIX trỗi dậy mạnh mẽ trong Truyện Kiều, Cung oán ngâm, thơ Hồ Xuân Hương… sau này.

Hình ảnh ước lệ tượng trưng, giàu sức gợi hình, biểu cảm: sắt cầm, dây uyên, phím loan”. Đoạn trích đã chọn lọc đắt giá, khai thác hiệu quả những từ thuần Việt (thầm gieo, đòi phen, khá thương, gượng, kinh, ngại), đặc biệt hàng loạt những từ láy tượng thanh, tượng hình đậm đà tính dân tộc (eo óc, phất phơ, đằng đẵng, dằng dặc, mê mải, thăm thẳm, đau đáu); các biện pháp nghệ thuật thường xuất hiện trong thơ văn cổ (đối, điệp, nhân hoá, so sánh, ẩn dụ, câu hỏi tu từ,…). Thể song thất lục bát của bản diễn Nôm góp phần quan trọng diễn tả được những trạng thái tình cảm miên man không dứt, phù hợp với giai điệu chung của khúc ngâm.

Có thể nói rằng cả khúc ngâm đọng thành một “mối sầu vạn cổ” mà không gây nhàm chán vì sự diễn biến tinh vi mà phong phú, đa dạng của đời sống nội tâm nhân vật. Chỉ riêng đoạn trích này, tâm trạng của người chinh phụ đã có những chuyển biến luân phiên: ngóng trông ngoại cảnh để tìm mối đồng cảm, nhưng không thành để rồi quay về độc thoại với nỗi cô đơn sầu muộn ngổn ngang trong sâu thẳm lòng mình; khi lóe sáng chút hy vọng, lúc lại rơi vào hố sâu tuyệt vọng, ủ rũ, bế tắc. Nếu nói rằng, lời lẽ trong “Chinh phụ ngâm” là sự “hoàn toàn thống nhất giữa ý, tình và âm thanh, nhịp điệu, những câu thơ đẹp vào bậc nhất trong thơ Việt Nam” (Hoài Thanh) thì đoạn trích này là một minh chứng.

16 câu đầu Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ – Mẫu 3

Chinh Phụ Ngâm là một trong những tác phẩm văn học trung đại xuất sắc nhất trong lịch sử văn học Việt Nam mà ở đó, lồng ghép những mạch cảm xúc, câu chuyện thấm đẫm nỗi bi thương về thân phận người phụ nữ thời kỳ lúc bấy giờ, đồng thời gián tiếp miêu tả chân thực bức tranh hiện thực xã hội cay đắng, bất công.

Không gian hiên vắng, ngay từ những vần thơ đầu đã gieo vào lòng người đọc những cảm nhận u buồn, kết hợp với các động từ như “dạo, gieo từng bước”, cho thấy những bước chân nặng nề mang đầy tâm trạng bâng khuâng, lo lắng, bồn chồn, thấp thỏm của người phụ nữ dưới mái hiên nghèo, những ngày động cứ lặp lại vô nghĩa, càng thể hiện sự hoang hoải và trống rỗng trong tâm trí. Và rồi dường như, nhân vật đang phân tâm để đối thoại độc thoại với chính mình, mà lại vừa có cảm giác như một lời trách móc:

Bắt đầu từ đây, người chinh phụ bộc lộ nỗi lòng cô đơn và sự nhớ mong, nhớ thương khôn xiết đến người chinh phụ nơi chiến trận phương xa. Nàng không chỉ mang nỗi nhớ đơn thuần, mà còn mang trong lòng sự khắc khoải khôn nguôi, trằn trọc khi không nhận được tin tức về người chinh phụ. Hình ảnh chim thước – loài vật báo tin tốt lành xuất hiện chính là sự minh họa rõ nhất cho nỗi lòng ấy. Nghệ thuật đối lập “ngoài rèm” và “trong rèm” để cho thấy nỗi cô đơn ấy bao trùm mọi không gian, thậm chí lan thấm vào nhuốm vào màu không gian một sắc buồn ảm đạm. Càng nhớ, càng mong mỏi được giãi bày, và ngọn đèn trở thành người tri kỉ trong vò võ cô đơn để người chinh phụ tâm sự. Ca dao xưa đã từng có bài ca dao khăn thương nhớ ai, cũng miêu tả hoàn cảnh của người phụ nữ trong vò võ đêm trường, một mình bầu bạn với ngọn đèn khuya, chính ngọn đèn khuya leo lét, lạnh lẽo càng nhấn mạnh thêm tình cảnh trơ trọi lẻ loi của người chinh phụ:

Người chinh phụ tự thương cho thân phận mình, bỗng nhận thấy trong bóng đèn dầu kia phản chiếu lên bức tường với số phận, thân phận mình như nhập hòa làm một, nỗi buồn mượn ngọn đèn để san sẻ nhưng cũng chẳng thể thỏa nỗi nhớ mong, niềm khát khao đồng điệu.

Không gian khi càng về sáng, càng yên tĩnh, đó cũng là không gian mà tâm trạng những người cô đơn càng thêm đơn độc, lẻ loi biết nhường nào. Cảnh vật xung quanh cũng heo hút, phất phơ, các từ eo óc, phất phơ, càng gợi cho ta cảm giác rằng người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Nỗi nhớ vốn vô hình, vốn không thể cân đong đo đếm, nay được định lượng hóa bằng sự đằng đằng của tháng năm, bằng sự rộng dài của dòng thời gian trường cửu, càng thêm quay quắt và trở nên trơ trọi. Và giờ đây, nỗi nhớ đã trở thành mối sầu tựa miền ải xa, nghĩa là nó không chỉ thuộc về cảm xúc, mà còn đang mang những âu lo, khắc khoải, rợn ngợp về tương lai.

Những phím đàn gảy lên càng gợi cảm giác về sự đơn độc, về sự hoang hoải trống vắng trong tâm hồn, và tràn ngập những nỗi sợ hãi về tương lai, về sự cách lý.

Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình, tác giả đã lột tả một cách sống động chân thực cảm xúc cô đơn và nỗi nhớ thương khắc khoải đến quặn thắt của người chinh phụ, đồng thời qua đó gián tiếp vạch trần tội ác của chế độ chiến tranh phi nghĩa năm xưa, khiến gia đình phải tan tác, đau thương.

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu – Mẫu 4

Đoạn trích ra đời vào thế kỉ XVIII. Đầu đời vua Lê Hiển Tông, triều đình sai quân đánh dẹp, nhiều trai tráng trong làng phải từ giả người thân ra trận. Khi ấy, cảm nhận được nỗi khổ của những người nông dân, đặc biệt là người vợ lính. Đặng Trần Côn đã viết nên tác phẩm, bằng chữ Hán là một khúc ngâm đầy cảm xúc. Đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” nằm từ câu 193 -216 và từ câu 228 – 252 trong nguyên tác. Khi vừa ra đời tác phẩm đã nhận được rất nhiều sự chú ý từ những nhà yêu thơ, đã có nhiều bản dịch ra chữ Nôm, nhưng bản dịch hiện tại là thành công nhất được viết theo thể song thất lục bát là thể thơ thuần túy của người Việt Nam. Nhưng sau khi bản dịch ra đời lại có tranh cãi rằng bản dịch đấy là của Phan Huy Ích hay Đoàn Thị Điểm. Phần lớn cho rằng là của Đoàn Thị Điểm bởi bà cũng có hoàn cảnh giống như người chinh phụ (bà có chồng đi sứ ở Trung Quốc). Mười sáu câu đầu đoạn trích là khung cảnh người chinh phụ chờ đợi chồng trong hoàn cảnh u buồn, đơn độc. Những hành động được tiếp diễn đưa cảm xúc lên cao trào.

Mở đầu cho cảm xúc cô đơn, đau buồn kéo dài theo không gian và thời gian vô tận là hành động chậm rãi:

Hành động được hiện ra với dáng vóc đầy suy tư của người chinh phụ. Nhịp thơ nhẹ nhàng, như để đi vào cảm xúc. Những động từ “dạo, gieo từng bước”, cho thấy những bước chân nặng nề mang đầy tâm trạng bâng khuâng, lo lắng, không gian im lặng đến mức nghe từng tiếng bước chân. Người chinh phụ dường như đang suy nghĩ trăn trở nên nàng “ngồi” mà lòng thì chẳng để tâm. Tác giả đã sử dụng hình ảnh ” rủ thác đòi phen”- kéo màng lên rồi lại buông màn xuống. Để cho thấy hành động lặp đi lặp lại vô nghĩ. Và rồi dường như có tiếng thầm thì trách móc:

Người chinh phụ bắt đầu giãi bày nỗi niềm tâm sự của mình. Thực sự nàng đang rất nhớ người chinh phu điều đó được thể hiện rõ nét qua hình ảnh “chim thước”- chim khách, là loài chim thường mang tin tốt lành. Nàng trách chim thước chẳng báo một chút tin tức nào của người chồng, để nàng phải đợi mong, cô đơn khắc khoải. Nghệ thuật đối lập “ngoài rèm” và “trong rèm” để cho thấy nỗi cô đơn ấy bao trùm tất cả không gian bên trong và bên ngoài phòng khuê. Và nàng cũng cần lắm một người tâm sự cùng mình. “Đèn” được nhà thơ nhân hóa lên như một người bạn. Nếu với “Ca dao yêu thương tình nghĩa”: ” Đèn thương nhớ ai mà đèn không tắt” chiếc đèn nguyện cùng cô gái thao thức suốt đêm mộng mơ nhớ thương, thì với Chinh phụ ngâm chiếc đèn lại phũ phàng với người phụ nữ lẻ loi ấy. “Đèn” đã tắt khi người chinh phụ đang cần lắm một sự sẻ chia, “đèn” đã làm cho người chinh phụ nhận ra rằng “dù thế nào thì đèn cũng chỉ là vật vô tri vô giác” chẳng thể chia sẻ cùng nàng được. Tác giả đã sử dụng câu hỏi tu từ “Trong rèm dường đã có đèn biết chăng?” Như muốn cho người đọc cảm nhận người chinh phụ đã đi qua từng cảm xúc. Và đến khi tuyệt vọng nàng đã nói một câu mà nghe như xé lòng: Lòng thiếp riêng bi thiết mà thôi” nàng xin nhận hết và chịu đựng hết nỗi cô đơn cho riêng mình. Bởi vì chẳng có ai bên cạnh để nàng chia sẻ. Biết bao nỗi niềm chất chứa chẳng nói thành lời:

Nỗi buồn u ám dưới màng đêm, nỗi buồn mà ngay cả nàng cũng chẳng thể nói nên lời được. Có lẽ do nỗi buồn ấy quá lớn và nó lại hiện lên mỗi ngày. Nghệ thuật so sánh “Hoa đèn” với “bóng người”, người chinh phụ nhìn hoa đèn mà nghĩ đến cuộc đời của mình có mau lụi tàn như chiếc hoa đèn kia hay không? Hay còn hẩm hiu hơn thế nữa? Càng nghĩ nàng càng thấy buồn, dường như lúc này cảnh vật cũng rũ xuống một màu đen tối:

Trời đã khuya, không gian yên tĩnh, nghe từng tiếng gà gáy. Âm thanh vang lên “eo óc” thưa thớt, hình ảnh hoa hòe “rũ bóng bốn bên”, thời khắc cảnh vật mỏi mòn chìm vào đêm tối. Đã qua hết năm canh mà người chinh phụ vẫn còn thao thức với nỗi sầu khó vơi đi được. Sự so sánh “khắc giờ” như “niên”, một giờ dài bằng một năm, điều đó càng tô đậm hơn nỗi cô đơn. Thời gian cũng kéo dài cùng với nỗi sầu muộn của nàng. Cùng với từ láy “đằng đẵng”, “dằng dặc” cho thấy sự kéo dài triền miên đau đớn cứ mãi day dứt trong lòng. Nghệ thuật lấy động tả tỉnh làm nổi bật lên không gian, thời gian, lấy cái xa của biển cả để nói về cái buồn của lòng người là một cách miêu tả đầy tinh tế. Tiếp đến nàng muốn tìm những thú vui tao nhã, tập cách quên đi nỗi buồn trước mắt:

Nhưng nàng chẳng biết rằng những thú vui tao nhã này lại khi nàng chìm đắm vào nỗi sầu mênh mang. Khi đốt hương, hồn nàng lại rơi vào trạng thái mơ màng, nỗi sầu lại theo đó mà dâng lên. Rồi khi soi gương để tô son điểm phấn, nàng lại càng xót xa cho thân phận của mình, nhan sắc của một người phụ nữ đang dần phai mòn đi theo những tháng ngày lẻ loi, không có chồng bên cạnh để làm điểm tựa. Khi đánh đàn nàng lại sợ “dây uyên đứt”, “phím loan chùng” nàng sợ những điều không may xảy đến cuộc tình của nàng. Biết bao nỗi đau đau, nỗi sợ bủa vây lấy nàng. Điệp từ “gượng” được lặp lại ba lần cho thấy sự miễn cưỡng trong hành động. Cũng chỉ vì quá cô đơn, muốn quên đi mà nàng mới làm. Nhưng dù có thú vui tao nhã đến đâu, dù tô son điểm phấn hay đánh đàn thì cũng chẳng bao giờ nàng cảm thấy vui, bởi vì ngay lúc này với nàng là nỗi cô đơn mong mỏi chồng từ nơi chinh chiến sẽ trở về, mong được nghe một lời động viên an ủi từ người chồng của mình. Nhưng tất cả đều không!

Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình, sử dụng những điệp từ, so sánh nhiều hình ảnh để vẽ ra khung cảnh của người chinh phụ mang nhiều tâm trạng. Sự cô đơn, lẻ loi của người phụ nữ trong đêm tối. Và khi hình ảnh buồn khổ ấy hiện lên chân thực đến đâu thì càng vạch trần cái tội ác xấu xa của chiến tranh phi nghĩa đẩy biết bao gia đình rơi vào cảnh chia lìa. Mà niềm cảm thông lớn nhất là dành cho người chinh phụ, là phụ nữ nhưng họ phải hy sinh tuổi xuân để chờ chồng mà chẳng có chút tin tức, không có ai chia sẻ những nỗi buồn. Từ đấy cho ta thấy được cách chọn đề tài của Đặng Trần Côn rất mới mẻ, phù hợp với thời đại lúc bấy giờ. Cách miêu tả nội tâm đầy sâu sắc của ông, cho thấy ông là một người có vốn sống rất rộng. Đồng thời là sự sắc sảo trong cách dùng từ của hai dịch giả Đoàn Thị Điểm và Phan Huy Ích đã tạo nên đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” rất thành công.

Thông qua mười sáu câu đầu của đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” càng giúp ta hiểu rõ nét hơn những nỗi cô đơn của người phụ nữ trong xã hội cũ khi có chồng đi chinh chiến. Nó là nỗi cô đơn da diết kéo dài theo không gian thời gian. Từ đó cho thấy hậu quả của chiến tranh phong kiến phi nghĩa. Và là lời ca ngợi cho tác giả Đặng Trần Côn, ông quả là một nhà thơ tài năng và tác phẩm của ông đã chạm đến trái tim của đọc giả và vượt qua hàng trăm năm, nhưng mỗi lần nhắc về những tác phẩm chữ hán, người ta sẽ nghĩ ngay đến “Chinh phụ ngâm”. Ông đã để lại cho nền văn học nước nhà một áng văn hay.

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu – Mẫu 5

Đặng Trần Côn là một tác giả văn học nổi tiếng sống vào khoảng nửa đầu thế kỉ XVIII. Đây là một giai đoạn lịch sử đầy biến động nên của đất nước khi mà chiến tranh đã làm chia cắt bao gia đình. Có biết bao nhiêu cặp vợ chồng vừa xây dựng hạnh phúc lứa đôi đã phải chia tay để chồng đi chinh chiến phương xa. Từ sự cảm thương với số phận con người trong thời chiến, ông đã viết nên tác phẩm “Chinh phụ ngâm”. Đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” là một trong những đoạn trích tiêu biểu nói về tâm trạng cô đơn, lẻ bóng của người vợ trẻ khi chồng ra trận vắng nhà.

Ngay từ tám câu thơ đầu, tác giả đã mở ra một tâm trạng cô đơn, lẻ bóng của người chinh phụ

Nỗi cô đơn của người chinh phụ đã được thể hiện trước hết qua hành động một mình nàng dạo hiên vắng. Buông rèm rồi lại cuốn rèm không biết bao nhiêu lần. Hành động này thể hiện sự bối rối, tâm trạng thất thần nhớ nhung khiến cho người phụ nữ còn không thể kiểm soát được hành động của mình. Đó là tâm trạng chờ đợi mong ngóng, tin tức người chồng phương xa. Nỗi buồn nỗi cô đơn của người chinh phụ còn được diễn tả qua sự đối bóng của người với ngọn đèn khuya.

Hai câu thơ được tác giả viết hình thức câu hỏi tu từ, thể hiện tâm trạng bế tắc của người chinh phụ. Nàng hỏi đèn để mong muốn tìm được một sự đồng cảm, sẻ chia, nhưng rồi tự trả lời rằng đèn không biết. Hình ảnh ngọn đèn cùng với nỗi lòng của người chinh phụ như càng góp phần khẳng định nỗi buồn triền miên, cô đơn, không ai chia sẻ.

Đoạn thơ 8 câu cuối có sự chuyển đổi tinh tế để phù hợp với diễn biến tâm trạng của người chinh phụ. Từ những lời tự sự miêu tả nội tâm, đến đoạn thơ này có sự kết hợp giữa ngôn ngữ nhân vật và ngôn ngữ của tác giả.

Đoạn thơ này, tác giả chủ yếu sử dụng bút pháp tả cảnh ngụ tình, tức là dùng ngoại cảnh để miêu tả tâm trạng nhân vật, dùng cái chủ quan để miêu tả cái khách quan. Vì thế, trong bài thời gian vật lí đã biến thành thời gian tâm lý. Tiếng “gà eo óc gáy” là âm thanh báo hiệu năm canh và bóng cây “hòe” tĩnh mịch trong đêm nhằm làm tăng ấn tượng vắng vẻ, cô đơn đáng sợ.

Trong tâm trạng chờ đợi mỏi mòn đó người chinh phụ thấy thời gian trôi qua một cách chậm chạp, một khắc một giờ mà giống như một năm.

Và để giải tỏa nỗi niềm sầu muộn, người chinh phụ đã biết tìm đến những thú vui tao nhã thường ngày: “soi gương, đốt hương, gãy đàn”. Nhưng tất cả chỉ làm trong sự gượng gạo, miễn cưỡng chán chường.

Thành công của đoạn trích này là ở khả năng miêu tả tâm lí nhân vật vô cùng tinh tế với bút pháp tả cảnh ngụ tình quen thuộc của văn học trung đại và sử dụng hàng loạt các biện pháp tu từ: câu hỏi tu từ, điệp từ, điệp ngữ…

Chỉ với 16 câu thơ đầu, tác giả đã thể hiện được tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ. Toàn bộ tác phẩm Chinh phụ ngâm được xem là tiếng kêu thương của người phụ nữ nhớ thương người chồng chinh chiến phương xa.

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu – Mẫu 6

“Chinh phụ ngâm khúc” là một trong những kiệt tác của danh sĩ, nhà thơ Đặng Trần Côn. Tác phẩm được viết bằng chữ Hán, được mọi người biết đến qua bản tương truyền của nữ sĩ Đoàn Thị Điểm. Đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ” bộc lộ rõ tâm trạng u buồn, nhớ nhung của người chinh phụ khi phải sống trong tình cảnh lẻ loi, vì chồng phải tham gia vào trận đánh chiến tranh tàn khốc. Tác phẩm thể hiện sâu sắc cảm hứng nhân đạo và sự lên án, tố cáo chiến tranh phi nghĩa khiến con người phải chia cắt.

Trong 16 câu thơ đầu tiên, tác giả thể hiện nỗi cô đơn của người chinh phụ trong tình cảnh lẻ loi, cảm giác về thời gian chờ đợi, cố tìm cách giải khuây mà không được. Đến 11 câu thơ tiếp theo, thi nhân đã họa lại nỗi nhớ thương chồng ở phương xa của người chinh phụ khiến lòng nàng càng thêm ảm đạm. Trong những câu thơ còn lại, cảnh vật xung quanh càng khiến lòng người chinh phụ thêm rạo rực, khao khát hạnh phúc lứa đôi.

Những câu thơ đầu tiên chất chứa tâm trạng nhớ nhung, sầu muộn của người phụ nữ:

Chúng ta thấy người chinh phụ khắc khoải chờ mong chồng dẫu ngày hay đêm. Nằm trong phòng, nàng hết buông rèm xuống lại cuốn rèm lên. Tác giả đã rất tinh tế khi miêu tả từng động tác, cử chỉ, hành động được lặp đi, lặp lại nhiều lần của người chinh phụ. Những hành động ấy không xuất phát từ bất kỳ mục đích gì, tất cả đều là những động tác vô thức, không chủ đích, không ý nghĩa, cốt chỉ để biểu lộ tâm trạng cô đơn, lẻ loi của nàng. Người chinh phụ mong mỏi có được sự đồng cảm, nhưng thực tại lại càng thất vọng: “chim thước” chẳng chịu mách tin, “đèn” không hiểu được tâm sự của mình. Câu hỏi tu từ được sử dụng “đèn biết chăng?”, “đèn chẳng biết” phải chăng là lời thở than, thể hiện nỗi khắc khoải trong đợi chờ vô vọng, day dứt mãi khôn nguôi. Tâm trạng của nhân vật đã chuyển giọng kể tự nhiên, từ lời kể bên ngoài thành lời độc thoại nội tâm da diết, dằn vặt, ngậm ngùi. Hình ảnh “ngọn đèn”, “hoa đèn” cùng với cái bóng trên tường của chính mình gợi cho người đọc nhớ đến hình ảnh đèn không tắt trong bài ca dao vốn rất quen thuộc:

Nhận thấy trong tám câu thơ tiếp theo, người chinh phụ đã mượn cảnh thiên nhiên để diễn tả tâm trạng của mình, dùng cái khách quan để miêu tả sự chủ quan:

Âm thanh “tiếng gà eo óc” báo hiệu canh năm, đồng thời như sự minh chứng rằng người vợ xa chồng đã thức suốt đêm dài. Hình ảnh “bóng hòe” ngoài sân, hết ngắn rồi dài, rủ xuống mặt đất, càng khiến không gian thêm ảm đạm, ngột ngạt. Thời gian của xa cách, nhớ thương cùng với tâm trạng da diết khôn nguôi. Cụm từ “gượng” được tác giả diễn tả cách đặc biệt, đi liền với các động từ “gảy”, “soi”, đốt” cùng những đồ vật “đàn”, “hương”, “gương”. Tất cả đều cho thấy, những thú vui tao nhã, những thói quen trang điểm hằng ngày của người phụ nữ, giờ đây vắng chồng, vắng niềm hạnh phúc, tiếng cười, bỗng được tiến hành một cách gượng ép. Đốt hương mà tâm hồn lại chìm đắm vào nỗi sầu tủi miên man. Soi gương lại không cầm được những giọt nước mắt không ngừng rơi vì tủi hổ. Đàn đứt dây, chùng lại, nào có thoát khỏi bể trời đơn côi?

Chúng ta thấy rằng chỉ vỏn vẹn 16 câu thơ đầu tiên, tác giả đã thể hiện rõ nỗi cô đơn, sầu tủi của người chinh phụ khi phải sống trong tình cảnh lẻ loi. Nàng cảm giác về thời gian trong đợi chờ, cố tìm cách giải khuây mà không được. Tác giả đã rất tinh tế khi diễn tả tâm trạng phong phú, tinh vi, sâu kín trong tình cảm của người phụ nữ, càng thể hiện rõ tấm lòng nhân đạo dành cho người chinh phụ trong hoàn cảnh đơn côi, lẻ loi.

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu – Mẫu 7

Trong đề tài viết về chiến tranh, người ta thường viết nhiều về những tráng sĩ, những anh hùng đã chiến đấu, đã hi sinh vì non sông, đất nước. Rất ít tác giả viết về hình ảnh những người vợ, những người mẹ mòn mỏi chờ đợi tin tức của chồng mình, của con mình. Và có ai biết được rằng cái sự chờ đợi đó dường như là vô vọng, bế tắc bởi lẽ: “Cổ lai chinh chiến kỉ nhân hồi”. Cảm thông trước cảnh buồn khổ của những người chinh phụ, Đặng Trần Côn đã sáng tác tác phẩm Chinh phụ ngâm bằng chữ Hán và Đoàn Thị Điểm đã dịch bài thơ này ra chữ Nôm. Trong bản dịch này, có thể thấy xuất sắc nhất là đoạn trích “Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ”. Đặc biệt là 16 câu thơ đầu tiên.

Ngay những câu đầu của tác phẩm Chinh phụ ngâm, tác giả đã vẽ nên cảnh chia tay giữa người chinh phụ và chinh phu: “Áo chàng đỏ tựa ráng pha, Ngựa chàng sắc trắng như là tuyết in”. Nói như thế có nghĩa là khi người chồng đã đi chinh chiến nơi biên ải xa xôi, người vợ phải ở nhà. Đó là hoàn cảnh của người chinh phụ trong hiện tại. Không những nêu lên hoàn cảnh hiện tại của người chinh phụ, 16 câu thơ đầu còn khắc họa hình ảnh của người vợ trẻ giữa không gian và thời gian. Về không gian, tác giả đã vẽ ra trước mắt chúng ta về hiên vắng, ngoài rèm, trong rèm. Đó là không gian hiu quạnh và vắng vẻ vô cùng.

Advertisement

Không chỉ thế, thời gian trong đoạn thơ này cũng được vẽ nên, đó là trục thời gian trôi chảy. Các hình ảnh hoa đèn, tiếng gà eo óc đã vẽ nên cái trục thời gian tuần hoàn: từ đêm đến đêm khuya và trời dần trở về sáng. Nói như thế có nghĩa là người chinh phụ đã thức suốt năm canh để chờ đợi, ngóng trông và gặm nhấm nỗi cô đơn, sầu muộn của mình.

Tóm lại, đoạn trích đã cho ta thấy được hình ảnh của người chinh phụ nổi bật giữa không gian và thời gian. Vậy giữa cái khoảng không gian quạnh vắng, cô đơn chiếc bóng ấy, giữa thời gian lê thê của năm canh ấy người chinh phụ đã làm gì?

Hai câu thơ đầu đã cho chúng ta thấy hình ảnh của người chinh phụ với những hành động thật lạ kì. Người chinh phụ dạo hiên, người chinh phụ ngồi rèm. Thế nhưng, nàng dạo hiên mà thầm gieo từng bước, nàng ngồi rèm mà rủ thác đòi phen. Đó là hành động quanh quẩn, được lặp lại nhiều lần. Có thể thấy hành động này bất thường bởi lẽ nàng dạo hiên mà đếm từng bước chân. Nàng ngồi trước cửa sổ mà hết hạ rèm xuống rồi kéo rèm lên.

Hành động vô thức ấy cứ lặp đi lặp lại để cho thấy được rõ ràng bên trong người chinh phụ đang chất đầy tâm trạng. Nàng ngồi rèm, nàng dạo hiên không phải đề hòa mình với thiên nhiên, mà là để trông ngóng một điều gì đó. Có thể thấy, 2 câu thơ đầu đã đặc tả được sự cô đơn, lẻ loi, vắng bóng cũng như hé mở tâm trạng bên trong của người vợ trẻ này. Nàng đang chờ đợi, ngóng trông điều gì mà lòng thổn thức không yên. Và đến những câu thơ tiếp theo thì tâm sự của người chinh phụ đã được hé mở:

Cụm từ “thước chẳng mách tin” hé lộ mọi tâm trạng của người chinh phụ. Thì ra người vợ trẻ ấy đang chờ đời con chim thước – con chim báo tin lành, tin của người chồng nơi biên ải xa xôi. Thế nhưng, con chim thước không đến và người chồng cũng bặt vô âm tín.

Tiếp theo đó, tác giả đã sử dụng thủ pháp đối lập giữa ngoài rèm với trong rèm và câu hỏi tu từ: “Trong rèm, dường đã có đèn biết chăng?”. Chính cái thủ pháp đối lập và câu hỏi tu từ, một lần nữa cho chúng ta thấy được cái tâm trạng trách móc, buồn bã của người chinh phụ.

Bên cạnh đó, ta còn cảm nhận được sự tuyệt vọng của người vợ đang mòn mỏi chờ đợi tin tức của chồng. Những câu thơ đầu vẽ nên tình cảnh của người chinh phụ trong lẻ loi, cô đơn, vô vọng. Người chinh phụ ấy thật đáng thương biết bao. Và đáng thương hơn nữa khi nàng chỉ biết làm bạn với ngọn đèn:

Với thủ pháp điệp từ: “đèn biết chăng”; “đèn có biết”. Tác giả đã vẽ nên dòng tâm trạng triền miên, day dứt, không nguôi của người vợ trẻ. Thêm vào đó, với câu hỏi tu từ” đèn có biết dường bằng chẳng biết” như là một nỗi ám ảnh, như là một tiếng lòng thổn thức không nguôi của người chinh phụ. Hai câu thơ này đã cho ta thấy tâm trạng buồn rầu, xót xa của người vợ khi chờ đợi mãi mà chưa có tin tức gì. Không chỉ thế, 2 câu thơ với câu hỏi tu từ đã tạo nên một dòng chảy tâm trạng triền miên, day dứt. Và dòng tâm trạng ấy lại trở nên dai dẳng hơn nữa, triền miên hơn nữa khi nó đặt giữa một không gian và thời gian chẳng bao giờ ngừng và đứt đoạn:

Bên cạnh việc sử dụng phép điệp, câu hỏi tu từ, đoạn thơ còn sử dụng nhiều hình ảnh mang tính ước lệ tượng trưng: hoa đèn, bóng người và cạm từ như bi thiếp, buồn rầu. Với những hình ảnh và cụm từ ấy, tác giả một lần nữa cho ta thấy sự cô đơn, sầu muộn. Đặc biệt hình ảnh hoa đèn khiến ta liên tưởng đến những câu ca dao thật hay thật đẹp về chuyện tình yêu:

Cô gái trong bài ca dao hay người vợ trẻ trong chinh phụ ngâm khúc đều phải mòn mỏi từng ngày, từng tháng, từng năm để ngóng trông tin tức của người yêu, người chồng. Không chỉ thế, hình ảnh hoa đèn và bóng người khá thương còn gợi ta liên tưởng đến chuyện người con gái nam xương của nguyễn dữ. Cả vũ nương trong tác phẩm này và người chinh phụ của đặng trần côn. Cảnh vật trong đoạn trích này vẫn không thay đổi, nhưng thời gian lại trôi chảy tuần hoàn:

Cụm từ âm thanh “gà eo óc” đã diễn tả được sự trôi chảy của thời gian. Nếu như ở các câu thơ trước xuất hiện hình ảnh đèn-báo hiệu đã tối, hoa đèn – báo hiệu đã khuya, và cuối cùng là tiếng gà – báo hiệu trời đã sáng. Không chỉ có âm thanh tiếng gà eo óc mà còn có cả không gian qua hình ảnh lá hèo. Hình ảnh hòe phất phơ rủ bóng bốn bên gợi lên một không gian vắng lặng, tĩnh mịch, hoang vắng. Người xưa đã nói: Thức đêm mới biết đêm dài. Phải thức đêm mới biết được cái khoảng thời gian ấy trôi qua một cách lê thê. Người chinh phụ đã cảm nhận được dòng thời gian trôi chảy:

Thủ pháp so sánh “trích thơ” cùng với các từ láy đằng đẵng dằng dặc đã cho chúng ta cảm nhận được cái âm điệu sầu não, day dứt của đoạn thơ. Không chỉ tạo nên cái âm điệu sầu não, tác giả đã sử dụng thủ pháp lấy cảnh ngụ tình để thể hiện nỗi cô đơn, vắng bóng, sầu khổ của người chinh phụ. Nỗi nhớ ấy dài lê thẻ tựa cả một năm. Không những dài mà nỗi nhớ ấy còn rộng, sâu tự biển cả rộng lớn. Ai có thể thấy được bờ bến của biển khơi, ai có thể thấu được cái lòng đại dương kia đến tận đâu. Tấm lòng của người chinh phụ được ví von với những hình ảnh mang đậm sắc thái biểu cảm như thế.Người chinh phụ cố gắng tìm mọi cách để vượt ra khỏi vòng vây của cảm giác cô đơn đáng sợ nhưng vẫn không sao thoát nổi.

Trong đoạn thơ này tác giả đã liệt kê hàng loạt hành động của người chinh phụ. Người chinh phụ đốt hương,soi gương, gảy đàn. Thế nhưng những hành động ấy đều gượng gạo và miễn cưỡng. Nằng làm đó nhưng đó là hành động của người có xác mà không hồn. nàng làm đó nhưng bên trong tư tưởng tâm trí lại nghĩ về điều khác. Người chinh phụ đốt hương cầu mong hạnh phúc gđ, nhưng nàng đốt hương mà hồn đà mê mải. Nàng soi gương nhưng soi gương làm chi, trang điểm làm gì khi không có chồng bên cạnh. Hình ảnh người chinh phụ soi gương khiến ta liên tưởng đến bài thơ Khuê oán của vương xương linh. Trong bài thơ này, tác giả đã khắc họa hình ảnh người chinh phụ trang điểm sau đó lên lầu để ngắm cảnh. Nhưng lên đến lầu mới nghiệm ra nhiều điều:

Khi trông thấy dáng liễu bên đường mới nhận ra thời gian trôi chảy vô tình, nhan sắc của nàng dần tàn phai và người chồng ngày ra đi chưa biết ngày trở về. Nhân vật trữ tình còn gảy đàn. Nàng gảy đàn để tìm đến thú vui tao nha. Mong rằng tiếng đàn kia sẽ làm vơi bớt nỗi muộn phiền. Thế nhưng, gảy đàn mà lại dây uyên kinh đứt phím loan ngại chùng:

Câu thơ sử dụng điển tích dây uyên và phím loan. Chính 2 điện tích này đã diễn tả tâm trạng tiếp theo của người chinh phụ. Không chỉ cô đơn, không chỉ lẻ loi, không chỉ sầu muộn mà lúc này đây tràn đầy nỗi lo lắng và sợ hãi. Nàng sợ dây uyên ngại chùng sợ điềm gở sẽ đến, sợ vợ chồng chia lìa xa cách.

Người chinh phụ cố gắng tìm mọi cách để vượt ra khỏi vòng vây của cảm giác cô đơn đáng sợ nhưng vẫn không sao thoát nổi. Nàng gắng gượng điểm phấn tô son và dạo đàn cho khuây khỏa nhưng càng lún sâu hơn vào sự tuyệt vọng. Chạm đến đâu cũng là chạm vào nỗi đau, chạm vào tình cảnh lẻ loi đơn chiếc. Khi Hương gượng đốt thì hồn nàng lại chìm đắm vào nỗi thấp thỏm lo âu. Lúc Gương gượng soi thì nàng lại không cầm được nước mắt bởi vì nhớ gương này mình cùng chồng đã từng chung bóng, bởi vì phải đối diện với hình ảnh đang tàn phai xuân sắc của mình. Nàng cố gảy khúc đàn long phụng sum vầy thì lại chạnh lòng vì tình cảnh vợ chồng đang chia lìa đôi ngả, đầy những dự cảm chẳng lành: Dây uyên kinh đứt, phím loan ngại chùng. Rốt cuộc, người chinh phụ đành ngẩn ngơ trở về với nỗi cô đơn đang chất ngất trong lòng mình vậy.

Sắt cầm, uyên ương, loan phụng là những hình ảnh ước lệ tượng trưng cho tình yêu nam nữ, tình nghĩa vợ chồng. Nay vợ chồng xa cách, tất cả đều trở nên vô nghĩa. Dường như người chinh phụ không dám đụng tới bất cứ thứ gì vì chúng nhắc nhở tới những ngày đoàn tụ hạnh phúc đã qua và linh cảm đến sự chia Hai đôi lứa trong hiện tại. Tâm thế của nàng thật chông chênh, chơi vơi khiến cho cuộc sống trở nên khổ sở, bất an. Mong chờ trong nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, hồng chí còn biết gửi nhớ thương theo cơn gió

Với thể thơ song thất lục bát, cách dùng từ, hình ảnh ước lệ, điệp từ điệp ngữ, nghệ thuật miêu tả nội tâm, 16 câu thơ đã thể hiện một cách tinh tế những cung bậc sắc thái tình cảm khác nhau của nỗi cô đơn buồn khổ ở người chinh phụ, luôn khao khát được sống trong hạnh phúc, tình yêu lứa đôi. Đoạn trích còn thể hiện tấm lòng yêu thương, cảm thông sâu sắc của tác giả với những khát khao hạnh phúc chính đáng của người thiếu phụ, cất lên tiếng kêu nhân đạo, phản đối chiến tranh phi nghĩa.

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ 16 câu đầu – Mẫu 8

Tình cảnh lẻ loi của người chinh phụ là một trong những tác phẩm văn học trung đại xuất sắc nhất trong lịch sử văn học Việt Nam mà ở đó, lồng ghép những mạch cảm xúc, câu chuyện thấm đẫm nỗi bi thương về thân phận người phụ nữ thời kỳ lúc bấy giờ, đồng thời gián tiếp miêu tả chân thực bức tranh hiện thực xã hội cay đắng, bất công.

Không gian hiên vắng, ngay từ những vần thơ đầu đã gieo vào lòng người đọc những cảm nhận u buồn, kết hợp với các động từ như “dạo, gieo từng bước”, cho thấy những bước chân nặng nề mang đầy tâm trạng bâng khuâng, lo lắng, bồn chồn, thấp thỏm của người phụ nữ dưới mái hiên nghèo, những ngày động cứ lặp lại vô nghĩa, càng thể hiện sự hoang hoải và trống rỗng trong tâm trí. Và rồi dường như, nhân vật đang phân tâm để đối thoại độc thoại với chính mình, mà lại vừa có cảm giác như một lời trách móc:

Bắt đầu từ đây, người chinh phụ bộc lộ nỗi lòng cô đơn và sự nhớ mong, nhớ thương khôn xiết đến người chinh phụ nơi chiến trận phương xa. Nàng không chỉ mang nỗi nhớ đơn thuần, mà còn mang trong lòng sự khắc khoải khôn nguôi, trằn trọc khi không nhận được tin tức về người chinh phụ. Hình ảnh chim thước – loài vật báo tin tốt lành xuất hiện chính là sự minh họa rõ nhất cho nỗi lòng ấy. Nghệ thuật đối lập “ngoài rèm” và “trong rèm” để cho thấy nỗi cô đơn ấy bao trùm mọi không gian, thậm chí lan thấm vào nhuốm vào màu không gian một sắc buồn ảm đạm. Càng nhớ, càng mong mỏi được giãi bày, và ngọn đèn trở thành người tri kỉ trong vò võ cô đơn để người chinh phụ tâm sự. Ca dao xưa đã từng có bài ca dao khăn thương nhớ ai, cũng miêu tả hoàn cảnh của người phụ nữ trong vò võ đêm trường, một mình bầu bạn với ngọn đèn khuya, chính ngọn đèn khuya leo lét, lạnh lẽo càng nhấn mạnh thêm tình cảnh trơ trọi lẻ loi của người chinh phụ:

Người chinh phụ tự thương cho thân phận mình, bỗng nhận thấy trong bóng đèn dầu kia phản chiếu lên bức tường với số phận, thân phận mình như nhập hòa làm một, nỗi buồn mượn ngọn đèn để san sẻ nhưng cũng chẳng thể thỏa nỗi nhớ mong, niềm khát khao đồng điệu.

Không gian khi càng về sáng, càng yên tĩnh, đó cũng là không gian mà tâm trạng những người cô đơn càng thêm đơn độc, lẻ loi biết nhường nào. Cảnh vật xung quanh cũng heo hút, phất phơ, các từ eo óc, phất phơ, càng gợi cho ta cảm giác rằng người buồn cảnh có vui đâu bao giờ. Nỗi nhớ vốn vô hình, vốn không thể cân đong đo đếm, nay được định lượng hóa bằng sự đằng đằng của tháng năm, bằng sự rộng dài của dòng thời gian trường cửu, càng thêm quay quắt và trở nên trơ trọi. Và giờ đây, nỗi nhớ đã trở thành mối sầu tựa miền ải xa, nghĩa là nó không chỉ thuộc về cảm xúc, mà còn đang mang những âu lo, khắc khoải, rợn ngợp về tương lai.

Những phím đàn gảy lên càng gợi cảm giác về sự đơn độc, về sự hoang hoải trống vắng trong tâm hồn, và tràn ngập những nỗi sợ hãi về tương lai, về sự cách lý

Bằng bút pháp tả cảnh ngụ tình, tác giả đã lột tả một cách sống động chân thực cảm xúc cô đơn và nỗi nhớ thương khắc khoải đến quặn thắt của người chinh phụ, đồng thời qua đó gián tiếp vạch trần tội ác của chế độ chiến tranh phi nghĩa năm xưa, khiến gia đình phải tan tác, đau thương.

Tổng Hợp 15 Bài Hát Về Mưa Hay, Nhẹ Nhàng Và Tâm Trạng Nhất

Đây là bài hát đã làm nên tên tuổi của Trung Quân idol và bắt đầu cho cái tên hoàng tử mưa của Vpop. Với giọng hát đầy nội lực và truyền tải được cảm xúc vào trong bài hát, khiến cho người nghe cảm thấy rất da diết về cơn mưa.

Chiều cuối con đường mình nhìn ngắm hoàng hôn

Ẩn sâu trong tiếng tí tách rơi

Chờ mãi nơi này một cảm giác quá lạ thường

Cảm giác cho anh nhận ra

I love you

Thêm một bài về mưa nữa của Trung Quân idol, bài hát mang nhịp vui hơn những bài mưa khác của chàng hoàng tử mưa, nhưng nội dung và cách hát mang nhiều nỗi buồn và tâm trạng về những ngày xưa cũ luôn yêu thương ngọt ngào ở trong cơn mưa.

Chiều nay không có mưa rơi ướt trên đôi bờ vai

Chiều nay không có mắt em cười như lúc xưa

Dường như góc phố cũng biết buồn

Thả hoa bay khắp con đường

Chiều nay không có mưa rơi

Anh lặng im…

Vết mưa là một trong những ca khúc tự sáng tác của Vũ Cát Tường và đã mang lại nhiều giải thưởng về âm nhạc. Bài hát dựa trên những cảm xúc và trải nghiệm có thật của cô và được miêu tả là “Vết thương lòng trong mưa”.

Vỡ tan rồi, anh chẳng nói nên lời

Mưa rơi xé tan bóng hình

Vì giờ này em quay đi

Buông tay anh trong chiều giá lạnh

Những bài hát của Mr Siro đều mang đến một nỗi buồn da diết và tâm trạng. Khi nghe bài này dưới mưa bạn sẽ có một cảm giác rất nhớ về những khoảnh khắc đã từng yêu.

Nếu đang yêu nhau chỉ cần nhìn mưa sẽ nhớ nhau hơn?

Thế nhưng sao chia tay lại sợ giọt mưa thấm đẫm cô đơn

Cứ phải nghĩ hoài

Giờ ai kia đang ở đâu và đang vui như thế nào?

Đây là bài hát mang đến trào lưu “em gái mưa”, mà mọi người thường hay sử dụng cho những người con gái thích đối phương nhưng đối phương chỉ xem như là em gái. Bài hát rất hay về lời nhạc giúp bạn có thể thư giãn sau những ngày làm việc mệt mỏi.

Mưa trôi cả bầu trời nắng, trượt theo những nỗi buồn

Thấm ướt lệ sầu môi đắng, vì đánh mất hy vọng

Lần đầu gặp nhau dưới mưa, trái tim rộn ràng bởi ánh nhìn

Tình cảm dầm mưa thấm lâu, em nào ngờ

Hoàng tử mưa Trung Quân đã cho ra mắt thêm bài gọi mưa với một tâm trạng đau buồn da diết khi phải buông tay người con gái mình yêu thương trong một ngày mưa rơi.

Mưa ơi rơi nhanh cho chiều giông tố đến tơi bời

Để ta ngồi lại nơi đây

Nhưng em buông lơi chẳng muốn ôm chặt

Đôi tay này

Giọng hát trong trẻo của Thùy Chi với giai điệu nhẹ nhàng cùng với sự kết hợp ăn ý, bài hát Mưa đã truyền tải cho mọi người một cảm xúc sâu lắng tuyệt vời về sự nhớ nhung. Giai điệu khiến nhiều thế hệ 9x nhớ mãi và không quên được lời bài hát một thời.

Mưa vẫn thế khi mãi bên nhau

Mưa vẫn hát trên tóc em dịu dàng

Mưa khóc lạnh lùng

Khi buồn và nhớ thương em rất nhiều

Ca khúc một thời làm mưa làm gió trên các sân khấu ca nhạc làn sóng xanh SV 96. Ai đã từng thần tượng Lam Trường chắc sẽ không thể bỏ lỡ bài hát về mưa này.

Bước bước trong chiều mưa

Đi về bước chân lẻ loi

Phố cũ vẫn còn đây

Phố xưa vắng em chờ anh

Con đường mưa là sáng tác của cố nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung được thể hiện qua ca sĩ Cao Thái Sơn với ca từ da diết và man mác những nỗi buồn trong tình yêu. Ca khúc chỉ cần giai điệu vang lên là đã tự hát theo rõ lời từng chữ trong vô thức, đã làm các thế hệ 8x và 9x phải điên đảo một thời.

Nếu ngày xưa bước đi nhanh qua con đường mưa

Thì anh đã không gặp người

Nếu ngày xưa em nhìn anh nhưng không mỉm cười

Thì anh đã không mộng mơ

Bài hát mang nỗi nhớ của một chàng trai về người mình đã từng yêu. Nhưng những khoảng thời gian hạnh phúc ấy lại vỡ tan nhanh như những giọt mưa. Ca sĩ Hồ Quang Hiếu đã truyền tải bài hát rất da diết và sâu lắng, đã giúp a trở thành thần tượng của các thế hệ 8x 9x qua bài hát này.

Giấc mơ chỉ còn lại mưa trên đường mưa

Giấc mơ tan thành mưa ướt vai áo se lạnh

Từng giây phút yêu thương anh giữ trong tim sẽ không bao giờ tan biến

Vì anh nhớ mưa trên con đường mưa

Những ai hâm mộ của The Men sẽ không quên được bài mưa đêm này, vì bài hát đã mang đến cho nhiều người những phút giây thư giãn thật sự và luôn nghĩ về những kỷ niệm đẹp khi yêu.

Và ngày đêm thương nhớ

Và tình này dành trao em

Mưa hỡi mưa ơi

Sao mưa mang em mãi về đâu

Bài hát nhớ mưa với sự thể hiện của Diva My Linh kết hợp với M4u đã làm mưa làm gió đối với các thế hệ 8x,9x một thời. Khi nghe bài này bạn sẽ thả hồn vào giai điệu mà hát theo hồi nào không hay.

Một mình nơi đây, im nghe tiếng mưa

Từng ngày qua trong em còn mãi những tiếc nuối

Tiếng mưa đã ngừng rơi, mà trái tim còn buồn

Bài hát được sáng tác của nhạc sĩ Đức Trí và được thể hiện bởi ca sĩ Hồ Ngọc Hà. Thuở mới vào nghề Hồ Ngọc Hà đã truyền tải được cảm xúc rất là da diết làm cho ai nghe được bài này đều cảm thấy rất tâm trạng và nhẹ nhàng.

Advertisement

Người hỡi, nhớ anh biết bao đêm rồi.

Tiếng mưa vẫn rơi ngoài hiên dường như mưa cũng nhớ thương đến ai vô cùng

Nhiều lúc ngỡ như đã quên nhau rồi

Thế nhưng giấc mơ ngày xưa vẫn còn đâu đó lắng trong tiếng mưa từng đêm.

Khi bạn đang có tâm trạng không vui muốn với đi, thì nên nghe bài hát này, sẽ giúp bạn đỡ hơn rất nhiều sau những ngày mệt mỏi của cuộc đời. Bài hát được ca sĩ Nguyễn Phi Hùng thể hiện rất xuất xắc.

Hãy yên tâm nàng cứ bình yên bên người

Ta giờ không cần ai trong đời

Dù trời mưa mang cô đơn ta vẫn yên vui trong cuộc đời

Bài hát không nói về những hạt mưa bình thường mà là mưa sao băng, nhưng khi bạn cần thư giãn bạn có thể nghe bài hát này, giúp bạn hạnh phúc hơn với giai điệu nhẹ nhàng và lời bài hát quen thuộc.

Bài hát đã làm cho Ngô Kiến Huy được mọi người biết đến nhiều hơn thông qua bài hát này, chỉ cần vang lên là có thể nhớ được lời và hát theo không suy nghĩ.

Dẫu trời khô nắng cháy, dẫu trời mưa gió rét

Anh vẫn mong, vẫn mơ có em bên cạnh

Tình là thế khi giận nhau là nhớ nhau gấp trăm lần hơn

Stt Buồn Về Chồng Vô Tâm ❤️ Không Quan Tâm Vợ Con

STT Buồn Về Chồng Vô Tâm ❤️ Không Quan Tâm Đến Vợ Con ✅ chúng tôi Gửi Đến Bạn Đọc Trọn Bộ Những Câu Nói Buồn Về Sự Vô Tâm Chất Chứa Bao Cảm Xúc Và Nỗi Niềm Để Bạn Nhắn Nhủ Đến Chồng Của Mình.

Trong hôn nhân, sự ích kỷ, vô tâm mà khiến bao nhiêu cuộc hôn tân tan vỡ. Những STT Buồn Về Chồng Vô Tâm Hay Nhất bên dưới sẽ giúp bạn nói lên tâm trạng của mình.

Khi tinh thần và tâm trí của bạn vô cùng kiệt quệ. Người chồng siêu vô trách nhiệm, vô liêm sỉ, vô tâm. Liệu bạn có còn yêu anh ta hay không?

Những người đàn ông vô tâm là những người không yêu vợ và những người đó họ xẽ không bao giờ tìm được cái cảm giác hạnh phúc trong chính gia đình của mình. Vì họ vô tâm quá mà.

Một người phụ nữ dù có mạnh mẽ đến đâu chăng nữa thì họ vẫn luôn cần một bờ vai ấm để dựa vào. Cũng như, đàn ông dù có hào hoa đến đâu thì vẫn muốn có một mái nhà để về.

Đàn ông không vô tâm. Đàn bà không phiền muộn. Đàn ông không vô ý, đàn bà tự khắc ngoan.

Thật buồn khi biết họ vô tâm với mình nhưng lại tình cảm với người khác, và bận với mình nhưng rảnh với người khác.

Đàn ông bận rộn với công việc, em biết. Em sẽ chờ, chờ anh trở về sau những bận rộn bên ngoài, về với em em sẽ chờ.

Người ta nói phụ nữ hơn nhau ở tấm chồng. Phận đời phụ nữ bạc bẽo lắm, số khổ thì gặp phải ông chồng vô tâm, gia trưởng… trên đời này có rất nhiều người vợ được yêu thương, quan tâm. Vì vậy, mỗi người hơn nhau ở cái số rồi.

👉 Ngoài STT Buồn Về Chồng Vô Tâm Hay Nhất, Chia Sẻ 1001 ☸ STT Chán Chồng ☸ Ngoại Tình Hay Nhất

Bây giờ, khi mà xã hội đã phát triển như thế này , cái con người keo kiệt với nhau không còn là tiền bạc. Mà thời gian chính là thứ họ chắt chiu từng giây từng phút để trao cho nhau.

Một người đàn ông nhẹ nhàng ấm áp sẽ biết cách quan tâm đến phụ nữ. Hiểu họ cần gì, muốn gì. Còn một người đàn ông vô tâm ấy à, họ không bận tâm hay ý đến việc phụ nữ nghĩ gì, mong đợi.

Thực ra cưới một người vô tâm chỉ đau giống như yêu thầm một người không yêu mình. Nó chỉ thực sự đau đớn khi hàng ngày họ vẫn nói yêu em, nhưng lại không nhìn về phía em.

Trai hay gái, đàn ông hay đàn bà cũng đều có người sâu sắc, người vô tâm cả thôi, nhưng theo mình đàn bà vô tâm còn tệ hại hơn đàn ông, vô tâm thường đi đôi với vô ơn bạc bẽo và con cái cũng mang theo những đức tính đó.

Vô tâm mà thật thà vẫn hơn quan tâm mà giả tạo. Cuộc sống cần gì nhiều, ít nhưng bền lâu là đủ lắm rồi.

Yêu anh, em có thể chấp nhận, hi sinh và tha thứ tất cả. Vì tình yêu em giành cho anh nó lớn lắm, lớn đến nỗi anh không thể hình dung được.

🌻 Bên Cạnh STT Buồn Hay Về Chồng Vô Tâm, Tặng thêm 1001 ❤️️ STT Vợ Chồng Cùng Cố Gắng ❤️️ Hay Nhất

Tiếp theo đây, chúng tôi xin chia sẻ đến bạn đọc những stt về chồng vô tâm cực kỳ ý nghĩa. Bạn nên nhớ trong hôn nhân, vợ chồng không nên vô tâm với nhau để rồi sau này có hối tiếc cũng không được nữa. 

Những người đàn ông được yêu nhiều hơn phần lớn là những người đàn ông vô tâm. Chính vì vô tâm nên mới dễ nhẫn tâm.

Anh nghĩ không phải em Vô tâm vì không thương anh. Chỉ là vì đôi lúc cuộc sống này nó làm em phải suy nghĩ nhiều và phải mệt mỏi nên cần một chút yên tĩnh nào đó thôi.

Chỉ muốn một lần người ta dẹp bỏ cái tôi đi mà dành tất cả tinh yêu cho tôi. Nhưng sao nó mong manh đến thế.

Vô tâm lâu ngày sẽ trở thành vô cảm rồi chúng mình lạc mất nhau.

Cưới một người vô tâm như yêu một cái xác mà không có hồn. Ngày ngày được nhìn thấy người ta. Nhưng thực tế không hiểu rõ bên trong người ấy nghĩ gì.

Tôi chọn yêu một người yêu tôi chứ tôi không chọn người tôi yêu. Vì tôi có thể chấp nhận yêu người ấy theo thời gian nhưng tôi không thể chịu được khi người tôi yêu vô tâm với mình.

Cưới một người chồng vô tâm đau lắm, phải học cách kết bạn với cô đơn, học cách sống không dựa dẫm, học cách tự chăm sóc bản thân, và hơn nữa là học cách chấp nhận sự vô tâm ấy.

👉 Bên cạnh STT Buồn Về Chồng Vô Tâm Ý Nghĩa, Tặng bạn top siêu hay Stt Vợ Chồng Giận Nhau Hay Nhất ❤️️ 1001 Cap Tức Giận

Thật ra không có người đàn ông vô tâm mà chỉ là họ không thật sự yêu bạn mà thôi! tất cả chỉ là sự ngụy biện cho là vô tâm

Sống hời hợt với bản thân rồi cũng sẽ hời hợt với người khác. Cho nên muốn nhận lấy yêu thương hãy yêu thương chính mình.

Đàn bà là giống loài nhạy cảm. Một chút vô tâm, một chút bất thường, hay quá nhiều những bình thường cũng khiến họ băn khoăn. Nhưng một khi họ cho rằng mối quan hệ có vấn đề, dứt khoát nó có vấn đề.

Rồi ta cũng sẽ quên nhau. Rồi anh và em sẽ hạnh phúc nhưng với một người khác chứ không phải là của nhau, như giây phút đầu ta nghĩ.

Đôi khi phải học cách làm một người vô tâm mới có thể sống mà không cảm thấy mệt mỏi.

Làm người đừng quá nhạy cảm, suy nghĩ nhiều cũng chỉ làm bản thân tổn thương mà thôi. Người nói vô tâm, người nghe để bụng, một câu nói vô tình cũng làm bản thân nghĩ ngợi quá nhiều thì làm sao mà không phiền chứ. Có rất nhiều chuyện người nói đã sớm quên đi nhưng người nghe thì cứ nhớ hoài.

Sự vô tâm của một người sống bên cạnh mình là ngàn nhát dao đâm vào trái tim họ.

👉 Bên cạnh STT Buồn Về Chồng Vô Tâm, tiết lộ đến bạn STT Hay Về Cuộc Sống Vợ Chồng ❤️️ Tình Yêu Vợ Chồng

Tuyển tập những STT Buồn Về Người Chồng Vô Tâm, thờ ơ, lạnh nhạt với vợ con giúp bạn trải lòng và tâm sự với mọi người.

Cái lạnh nhất không phải là cơn gió khi trời sang đông mà là sự vô tâm của một người mà bạn xem là tất cả.

Thà làm kẻ khiến người khác phải tổn thương, khiến người khác nghĩ rằng tôi lạnh lùng sắt đá đến vô tâm. Tôi cũng quyết không chịu làm người bị tổn thương, tôi không muốn bị lừa dối càng ghét cái cảm giác người ta nghĩ mình là con ngốc mà qua mặt.

Tổn thương hay không là ở con tim… Nhìn mọi thứ màu hồng, sống lạc quan, vui vẻ chẳng ngại vấp những rào cản, khó khăn trong cuộc sống

Tình yêu sẽ không thể bền chặt nếu có một người vô tâm. Cho dù bạn dùng cả trái tim để yêu họ nhưng một khi đã không quan tâm thì tất cả cũng chỉ là phí hoài.

Thất bại của con gái là cưới nhầm một người vô tâm! Thất bại của con trai là vô tâm với người con gái thật tâm yêu họ!

Trên đời này thật ra không có người vô tâm, chỉ là tâm của họ không hướng về bạn mà thôi.

Thiếu sự quan tâm là một trong những lý do khiến phụ nữ rời xa đàn ông dù trong lòng vẫn còn yêu nhiều lắm.

🌼 Bên Cạnh STT Buồn Về Người Chồng Vô Tâm, Tiết Lộ Cho Bạn 1001 STT Vk Ck Dễ Thương Nhất ❤️️ 1001 Cap Vk Ck Siêu Cute

Là người con gái nhạy cảm quá nhiều khi cũng thấy khổ, nhưng nhờ đó tôi vẫn thấy mình không bị chai sạn và già nua với đời ,vẫn luôn khao khát được sống và được yêu.

Tôi sợ lại yêu nhầm một người không quan tâm đến cảm xúc của mình.

Cưới người vô tâm như yêu đơn phương vậy, nhưng sự vô tâm ấy cũng có giới hạn sức chịu đựng nào đấy thui, đau ui ắt sẽ buông, không ai yêu mãi người không yêu mình.

Cạnh bên một người vô tâm là nước mắt rơi âm thầm, là yêu quá lâu một người đã chẳng còn chút động lòng.

Cưới một người vô tâm là khi đó họ đã hết tình cảm với mình, họ cáu gắt, khó chịu ra mặt khi mình làm sai, là cuối cùng họ đã có người khác, không phải mình.

Nếu anh còn có ý định cưới thêm ai khác, hãy ghi nhớ một điều rằng:. Hôn nhân không bao giờ có chỗ cho sự vô tâm.

Còn yêu nhưng không có nổi một câu quan tâm hằng ngày tình yêu có cũng được không có cũng chẳng sao vì sự hiện diện của mình không quan trọng với nguời ta. Dù cố gắng bao nhiêu nhưng nhận lại chỉ toàn là tự mình làm mình đau.

✅ Ngoài STT Buồn Về Chồng Vô Tâm, chúng tôi tổng hợp những 💮 STT Về Vợ 💮 1001 Cap Tặng Vợ Yêu Ý Nghĩa

Không phải người phụ nữ nào cũng may mắn cưới được người chồng biết quan tâm, yêu thương vợ con. Chính vì thế chúng tôi xin chia sẻ nỗi lòng với những người phụ nữ kém may mắn kia bằng những STT Buồn Về Chồng Vô Tâm bên dưới.

Một mối quan hệ khi xuất hiện sự vô tâm có nghĩa là mối quan hệ ấy đang bị “ăn mòn” đi từng ngày.

Sự vô tâm tẩy xóa đi những gì đẹp đẽ nhất trong tình yêu mà người kia đã tốn bao tâm huyết để vẽ ra.

Im lặng quá lâu sẽ là dấu chấm hết cho một mối quan hệ.

Trong một mối quan hệ, nếu một người vô tâm. Thì người kia chẳng khác gì đang yêu đơn phương một kẻ máu lạnh vô tình.

Trưởng thành, có lẽ là lúc bản thân tự thấy cần phải học cách nghỉ ngơi khi cảm thấy mệt mỏi cả về tâm lẫn lực, thay vì tìm cách từ bỏ.

Nếu đã chấp nhận cưới thì đừng bao giờ vô tâm với người ấy. Vì như thế còn đau hơn cả lời từ chối lúc ban đầu.

Người ta không cố tình vô tâm với bạn. Chỉ là họ bận quan tâm đến một người mà họ xem là quan trọng hơn.

👉 Ngoài STT Buồn Khi Chồng Vô Tâm, chúng tôi chia sẻ ❤️️ STT Hay Về Vợ Chồng Trẻ ❤️Câu Nói Vợ Chồng Son Ý Nghĩa

Tổng hợp tuyển tập những stt về chồng vô tâm mang nỗi buồn lắng đọng đáng suy ngẫm.

Sự vô tâm được hàn đúc bằng những tảng băng và bản chất của nó là vĩnh cửu. Đừng bao giờ trông đợi những thứ không hướng về mình. Dù có bỏ ra bao nhiêu công sức và nước mắt thì đến cuối cùng, cũng sẽ không thuộc về mình.

Sự vô tâm của đối phương dạy ta học được cách buông bỏ và chấp nhận rằng những gì không thuộc về mình thì sớm muộn gì cũng sẽ rời đi.

Là con gái hãy sống một đời mạnh mẽ. Vô tâm với những thứ không phải của mình và chỉ quan tâm những thứ quý giá bên cạnh mình.

Đừng nên níu giữ một người vô tâm. Vì tâm của họ trước giờ đã được định sẵn là không dành cho bạn. Hãy để họ đi, đó là sự giải thoát cho họ và cho cả chính bạn nữa.

Anh ta vô tâm với bạn không có nghĩa anh ta không biết quan tâm mà sự thật là cái anh ta quan tâm không nằm ở nơi bạn thôi.

Cưới một người đàn ông vô tâm cũng giống như tự lấy tay tát vào mặt mình. Tát càng mạnh thì càng đau, mà càng đau thì sẽ càng tỉnh ra.

Có những người cô đơn rất lâu, không phải vì họ không tìm được người thương. Mà vì họ sợ phải đối mặt với sự vô tâm của người họ thương. Như thế thì thà một mình sẽ không thấy đau.

⚡ Bên Cạnh STT Buồn Về Chồng Vô Tâm, Gửi Tặng Bạn Đọc STT Mệt Mỏi Trong Tình Yêu ❤️️ 1001 Tus Buồn Mệt Mỏi

Dành tặng cho những người vợ những stt buồn chửi chồng vô tâm cực chất để bạn gửi đến người chồng vô tâm của mình.

Có chồng cũng như không có chồng. Đi thâu đêm suốt sáng, vô tâm và không có tinh thần trách nhiệm.

Dù anh ta là một kẻ lạnh lùng, kiệm lời thì anh ta cũng sẽ quan tâm đến người anh ta yêu theo một cách riêng. Dù anh ta là một anh chàng ấm áp, dễ gần. Thì anh ta cũng sẽ thờ ơ với người mà anh ta không hề để ý đến.

Lòng người khó đoán, lòng người khó đề phòng. Ở trong chăn lâu mới biết chăn có rận. Lấy nhau rồi mới biết chồng mình là một kẻ vô tâm, thiếu trách nhiệm.

Hãy vô tâm với người không quan tâm đến bạn. Chứ đừng vô tâm với người yêu bạn bằng cả tấm lòng.

Tôi có thể tâm sự về một số người vô tâm, vô trách nhiệm không quan tâm vợ con không? Các bạn chỉ nhìn thấy chồng tôi đối xử tốt với tôi. Nhưng lại không nhìn thấy sự hy sinh công hiến mà không một lời kêu ca của tôi đối với chồng tôi và gia đình chồng tôi.

Đừng lơ đi một sự quan tâm. Đừng thờ ơ trước những tin nhắn. Đừng lạnh lùng với những cuộc gọi. Vì có thể đó sẽ là lần cuối cùng và vĩnh viễn sẽ không bao giờ được yêu thương nữa!!!

⚡ Bên Cạnh STT Buồn Về Chồng Vô Tâm, Bỏ Túi Ngay Trọn Bộ Những STT Về Chồng ❤️️ Cap, Tus Yêu Thương Chồng Hay Nhất

Ngày mình yêu nhau sao anh không yêu hết con tim trao cho em. Để giờ đây mỗi đứa đi mỗi người mỗi nơi phương xa. Yêu em sao anh vô tâm quá lạnh giá để em buồn. Giờ đây trong đêm vắng chỉ mình em.

Đừng khóc vì sự vô tâm của một ai đó. Họ đã không quan tâm đến bạn thì bạn có khóc đến mấy cũng không làm họ động lòng mà chỉ khiến họ cảm thấy khó xử.

Có những người dành cả thanh xuân chỉ để chạy theo ai đó và trông đợi một lần được quan tâm

Khi tình yêu bắt đầu xuất hiện dấu hiệu vô tâm. Thì chứng tỏ tình yêu ấy đã bắt đầu đi đến hồi kết.

Miệng mỉm cười nhưng tâm hồn buốt giá. Khóc trong lòng nhưng mặt vẫn vui tươi. Giấu nỗi đau một góc nào sâu thẳm. Nguyện suốt đời làm một kẻ vô tâm.

Đôi khi chỉ cần một tin nhắn thôi là lòng mình sẽ ngừng chơi vơi trong nỗi nhớ. Hay cầm điện thoại lên và chợt thấy cuộc gọi nhỡ. Cũng đủ ấm lòng, thôi trăn trở chuyện cô đơn.

Đừng quá tin tưởng một ai đó. Nhất là những người không đáng tin cậy. Không có tinh thần trách nhiệm, không có tinh thần gánh vác. Nếu người đó là chồng của bạn, vậy là đời này của bạn coi như toang.

😘😘 Ngoài STT Buồn Về Chồng Vô Tâm, Tiết Lộ Thêm Top STT Nói Về Chồng Vũ Phu Hay ❤️️ 1001 Cap Chửi Đàn Ông

Cưới 1 người vô tâm… Giống như dao đâm vào ngực. Rút ra thì đau mà để lâu thì chảy máu.

Sự vô tâm chính là rào cản lớn nhất của hạnh phúc. Và nó là sợi dây vô hình dẫn dắt tình yêu của chúng ta vào ngõ cụt chẳng còn lối thoát.

Nước vô tình, ngàn năm trôi mãi. Mây vô tình, mây mãi vẫn bay. Trăng vô tình, trăng đùa với gió. Người vô tình, sao hiểu thấu lòng tôi …

Khi yêu em là anh đang học cách kết bạn với cô đơn. Mà cô đơn với anh có lẽ quá thân thiết, học cách kiềm chế nỗi buồn và hơn nữa là học cách chấp nhận sự vô tâm ấy! Anh là người yêu em, mà anh nghĩ mình không biết có phải người yêu em không nữa.

Nếu cuộc sống tặng bạn một người yêu vô tâm, thì hãy trả người ấy về vị trí cũ. Vì đó không phải là món quà mà đó là sự trừng phạt dành cho bạn.

Câu trả lời duy nhất cho sự vô tâm của một người dành cho bạn đó chính là họ không yêu bạn.

Sự vô tâm đang rút dần tuổi thọ của một mối tình đã từng rất đẹp.

Trong mắt phụ nữ, một người đàn ông đến những điều cơ bản nhất như chí tiến thủ mà cũng không có. Thì đó là một người đàn ông vô dụng.

✅ Bên Cạnh STT Buồn Về Chồng Vô Tâm, Tặng 1001 💓 STT Tình Nghĩa Vợ Chồng 💓 Hay Nhất

Tuyển tập những bài thơ buồn về chồng vô tâm hay và buồn nhất giúp bạn thể hiện tâm trạng đau khổ của mình khi lấy phải người chồng vô tâm.

Một cuộc đời bất hạnh

Mình chia tay thôi – Sưu Tầm

🌺 Chia Sẻ Cho Bạn Thơ Tình Yêu Ngắn Gọn Hay Nhất ❤️ Để Bạn Viết STT Buồn Về Chồng Vô Tâm 🌺

I made a tin man costume with tin foil and furnace parts because I thought it would help me be more heartless.

Your mate never talks to you. You live together but don’t interact. He has become cold and inconsiderate of your feelings.

In life’s journey, you will meet all sorts of characters. Always remember, never shed a tear for the heartless, corrupt or insensitive.

Just when you give up and think the whole world is heartless, you turn around and face someone so wonderful that they give you a reason to Love again, at least one more time.

You know I love you more when you’re cold and heartless.

Tạm Dịch

Tôi đã làm một bộ trang phục người đàn ông bằng lá thiếc và các bộ phận lò sưởi vì tôi nghĩ nó sẽ giúp tôi vô tâm hơn.

Người bạn đời của bạn không bao giờ nói chuyện với bạn. Bạn sống với nhau nhưng không tương tác. Anh ấy đã trở nên lạnh lùng và không quan tâm đến cảm xúc của bạn.

Trong cuộc hành trình của cuộc sống, bạn sẽ gặp tất cả các loại nhân vật. Luôn luôn nhớ, không bao giờ rơi nước mắt cho những kẻ vô tâm, tham nhũng hay vô cảm.

Chỉ khi bạn từ bỏ và nghĩ rằng cả thế giới là vô tâm, bạn quay lại và đối mặt với một người tuyệt vời đến mức họ cho bạn một lý do để Yêu một lần nữa, ít nhất một lần nữa.

Bạn biết tôi yêu bạn nhiều hơn khi bạn lạnh lùng và vô tâm.

🌼 Bên Cạnh STT Buồn Về Chồng Vô Tâm Bằng Tiếng Anh, Tiết Lộ Cho Bạn 1001 STT Yêu Thương Gửi Anh ❤️️1001 Status Ngọt Ngào Và Lãng Mạn

Cập nhật thông tin chi tiết về 25 Bài Thơ Về Mùa Đông Buồn, Tâm Trạng Cô Đơn, Lẻ Loi trên website Vtlx.edu.vn. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!